Tạo hóa phân chia giới tính, con người lựa chọn yêu thương

Hiển thị các bài đăng có nhãn trò chuyện giữa c và x. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn trò chuyện giữa c và x. Hiển thị tất cả bài đăng

Chủ Nhật, 13 tháng 1, 2008

- tôi có nên gặp người đó nữa không? tôi có nên để cho cảm xúc của mình tự do không?
- có nên tiết chế nó lại không?
- có nên khoác lên bộ mặt thờ ơ lãnh đạm không?
- hay cáu gắt xua đuổi?
- hay im lìm khó chịu?

- ...

- gặp thì gặp, có sao đâu? chẳng lẽ né tránh nhau mãi?
- chỉ là bạn đã có lập trường suy nghĩ về vấn đề này rồi, thì nếu gặp cũng chỉ sẽ là bạn bè thôi ...
- mà có cảm tình với bạn bè thì đâu có gì ...
- một người bạn tốt đôi khi lại khó kiếm gấp mấy lần người yêu à ...

- nhưng mà cảm xúc tôi đâu có chịu ngồi yên,
- nó cứ ngọ nguậy ...

- thì chuyển hướng cảm xúc đó sang tình cảm dành cho một người có thể là bạn mình...

- không được đâu, thường trong trạng thái đó, tôi sẽ dễ làm người khác tổn thương lắm...
- tôi sẽ nói những câu thật khó chịu...

- mà ai cấm mình không được yêu thương bạn mình chứ...

- tôi chẳng bao giờ nói mình thích ai khi mới chỉ đơn thuần là cảm xúc...

- ... vậy thì tôi đây bó tay... không biết giúp sao... chắc phải làm một bộ mặt cực kỳ lạnh lẽo để che đi phần cảm xúc lâu lâu lại ngọ nguậy ấy của bạn.

- ừ, vấn đề chỉ là có nhiều mâu thuẫn mà thôi...
- nửa muốn tạo cơ hội cho mình, nửa thì sợ sợ...

- nửa thì vui vui, nửa thì lo lo

- vậy giờ sao?

- kệ đi, mệt quá! phức tạp quá!
-tôi chỉ muốn ổn thỏa để còn làm việc...
- nhưng, không tự sắp xếp được suy nghĩ của mình

- ừ, vậy thì kệ đi... nếu nghĩ được như vậy thì cứ mặc kệ đi...
- lung tung lên hết~!

- nói vậy đó, mai lại la làng với bạn cho coi...

- haha~ không sao, tôi vẫn ở đây, luôn luôn lắng nghe, lâu lâu mới hiểu...
- thôi, cái gì đâu thì còn có đó... cứ bình tĩnh nghen... đừng sợ... từ từ rồi cũng sẽ sắp xếp lại được...

- đơn giản vậy ư?
- con người đúng là đáng ghét thật!
- cái gì cũng phức tạp lên hết, hả?

- con người, thật chẳng hiểu nổi...

cảm xúc không chết đâu,

- là bạn tốt thì khuyên bảo gì đi, đừng tranh luận nữa...

- mệt hả?

- thì không biết làm sao với những cảm xúc mới trong mình...

- nghĩ đơn giản chút đi, người xa lạ nào đó thì nếu bạn cho là người đó không dành cho bạn thì cũng cứ bình thường thôi, xem đó như một người xa lạ, vậy đi…

- nửa muốn khám phá, nửa muốn dập tắt...

- mà đã là người xa lạ thì làm gì được bạn đâu, có chạm vào được bạn đâu, có nói được câu nào với bạn đâu…

- thì xa lạ là bởi mới hôm qua, hôm kia người ấy hãy còn xa lạ.
- cũng chưa kịp thực sự là thân quen.

- theo định nghĩa một người xa lạ là một người lạ, và chủ kiến của họ sẽ không tác động nhiều đến suy nghĩ, và tình cảm của mình...

- đơn giản vậy hả?

- mình cũng không quan trọng họ nghĩ gì về mình vì họ là xa lạ mà…

- dĩ nhiên, tôi chưa đến mức bị lên cơn đau tim vì người đó,
- nhưng tôi bị những thôi thúc háo hức khám phá bởi cảm xúc...
- nhưng vì bị cơn đau tim rồi, nên tôi cũng muốn ngăn ngừa,
- tôi nói rõ rồi mà, tôi cũng vừa qua cơn thập tử nhất sinh,
- nên chưa kịp hồi sức để chuẩn bị đón nhận những thử thách mới...

- vậy thì sao còn đưa mình ra để lại bị người xa lạ nào đó làm cho lung lay rồi…
- phải thận trọng chứ nhỉ…

- vậy mới nói, tôi chủ quan mà...
- tôi tưởng cản xúc của tôi chết rồi.

- cảm xúc không chết đâu, thưa bạn… nó luôn tồn tại đến chừng nào ta còn sống.

- dĩ nhiên, nó không chết hẳn, nhưng sau một cơn đau tim, thường nó thoi thóp, hoặc chai lì.

- nếu không thấy nó, thì là do mình đã ém nhẹm nó vào một chỗ khuất nào đấy trong trái tim mình thôi…

- và, khoác vào mình lên mình một bộ mặt lạnh lùng, thờ ơ khi bước tiếp sau một cơn đột quỵ…

- thì đó, cứ ngỡ là mình có thể thờ ơ...
- vì chung quy, con người thường có xu hướng “khôn ra mỗi lần vấp ngã” mà…

- không dễ

...

ai trong tình yêu mà không một lúc nào đó để mất mình đi?

...

- dạo này, hình như bạn có nhiều niềm vui?

- sao mặt mày ủ rũ vậy?
- không thấy viết blog nữa,
- không thấy online thường nữa...

- tôi mới viết blog đây...

- đau tim lúc nào thế? hay chỉ là viết?
- … tôi đã bị đau tim một lần rồi, chết luôn rồi…
- bây giờ là tôi - con người khác, còn cái người tôi viết đó thì đã chết rồi...

- hồi tưởng lại đấy ư?

- khi đang yêu thì người ta chỉ muốn nói lời từ biệt với một người thôi...
- không muốn nói với tất cả đâu...
- một người thôi, là đủ rồi.

-tôi cũng đang cảm thấy sợ hãi phần cảm xúc trong mình,
- hình như, nó lại sống dậy...
- có nói thì cũng chẳng ai quan tâm để ý đâu, cũng chẳng hiểu gì đâu...
- tôi mệt mỏi vì phải cố cưỡng lại,
- tôi không muốn quan tâm đến ai nữa hết,
- vậy mà, hình như tôi không điều khiển lại cảm xúc của mình.

- có nói một ngàn lần thì cũng vậy thôi, cho nên tôi viết ra để khi nhìn thấy sẽ cảm giác có người nào khác cũng sẽ nhìn thấy…
- sau cái lần chết đi ấy, tôi tưởng mình đã quên hết cái gì thuộc về cảm xúc yêu thương...

- đôi khi để mình trôi theo cảm xúc có khi nào lại hay hơn không?

- vậy mà giờ đây tôi đang không điều khiển được mình nữa, chân thật đấy!
- tôi lại để mình rớt vào trạng thái ngóng trông, phụ thuộc...

- tại vì sao? vì ai mà bạn lại không còn điều khiển được mình nữa?

- rồi sẽ có lúc tôi lại phải nhìn thấy tôi chết một lần nữa đây...
- vì con người xa lạ.

- ai cũng vậy, bắt đầu luôn là một con người xa lạ...
- chẳng làm gì được mình,
- mình cũng chẳng quan tâm.

- vì một người lạ à?… cũng có thể lắm chứ…

- vậy mà, lơ đãng hay chủ quan không biết, mình cứ tưởng mình chết rồi, chẳng sống lại được nữa đâu...
- để đến lúc mình không tập trung vào công việc nữa, thì mới nhận ra...

- nhưng người lạ có thể trở thành người quen, rồi thân mà…
- tại sao lại không cho mình một cơ hội để khiến lạ thành quen?

- cái phần nổi loạn đó sắp tiêu diệt sự sáng suốt trong mình...

- nói nghe sao thấy nguy cấp quá…

- cơ hội gì? cơ hội để mình đau khổ à?

- tôi nghiệm ra được một điều, trong yêu thương, tôi hay để mất mình lắm!
- chẳng bao giờ giữ nổi mình cả,
- giờ mới thấy cần có bạn bè biết bao...

- ai trong tình yêu mà không một lúc nào đó để mất mình đi?

- thường thì khi có bạn, thì bạn sẽ giúp giữ mình lại,
- giúp mình phân tán,
- giúp mình thôi đừng suy nghĩ vẩn vơ,
- nói chung giúp mình đừng có sa lưới...

- cũng chính vì có người đã sợ để mất mình mà khiến tôi phải lên cơn đau tim mà chết đấy…

- nói cứ như đang xảy ra…

- thật…
- thì đã xảy ra lâu rồi!
- viết theo suy nghĩ, cảm xúc lúc đó thôi mà…
- nhưng đọc lại cũng thấy sợ...

- hình như bạn giúp tôi tỉnh lại kịp thời đó...
- thôi, tôi sẽ không gặp người đó nữa...

- tại vì đó là sự thật mà…

- cảm ơn bạn nghe, đúng là bạn tốt.
- kịp thời cảnh cáo giùm bạn mình.

- … tôi không biết nữa… nếu tôi giúp bạn tỉnh lại là tốt cho bạn, hay lại khiến bạn vuột mất cơ hội để sống thật với cảm xúc của chính mình thì sao?

- không biết đâu, điều gì chưa xảy ra thì không nên tiếc,
- chỉ nên tiếc những gì đang có thôi.
- tôi không muốn con tim mình lung lạc.

- nhưng mà thiệt ra thì cái gì đã được mặc định sẽ xảy ra thì sẽ xảy ra, dù mình có cưỡng lại đi chăng nữa…
- nhất là vào thời điểm nó vẫn chưa hồi phục lại trọn vẹn,
- giống như duyên phận vậy...

- không đâu, khi không được nuôi dưỡng, tình yêu sẽ khó mà đến...
- với tôi là vậy, tôi không phải là người dễ có tiếng sét ái tình.

- … thế đấy là một tình yêu suy tính, tôi nói vậy có đúng không?

- tôi cũng chỉ mới có cảm tình thôi… khi không có cơ hội tiếp cận, sẽ không yêu đâu...
- tình yêu làm sao suy tính được, bạn?
- nó thuộc về cảm xúc.
- nhưng lớn lên bởi sự nuôi dưỡng.
- vì, tôi không thích những điều vô vọng...

- nhưng bạn cũng lường trước, lường sau rồi đấy thôi… nếu phải như thế này, phải như thế kia thì làm sao là cảm xúc tự nhiên được…

- mà tôi cũng không muốn bằng mọi giá để có được điều mình mong muốn...
- tôi chỉ tránh để điều đó xảy ra thôi.
- cảm xúc là điều tôi không kiềm chế được,
- nhưng lý trí sẽ giúp tôi tiết chế lại.
- cảm xúc muốn tôi gặp người đó, nhưng lý trí tôi bảo, thôi đi, người đó không bao giờ dành cho mình…
- cái nào mạnh thì thắng thôi...

- right… có lẽ mọi người theo những trải nghiệm bản thân thì sẽ khác nhau.

- tôi đã trải qua những đau đớn trong tình cảm rồi,
- nên lý trí có phần nào trội hơn,
- cảm xúc đôi khi bị tê liệt...

- có lẽ người sẽ dành cho bạn vẫn còn đâu đó ở phía trước, cứ bước đi tiếp…

- nên nếu có thức tỉnh, thì nó cũng yếu ớt...
- tôi không đi tìm kiếm.
- tôi không là người chủ động mà.

- không phải là tìm kiếm, bạn cứ tự nhiên bước đi trong cuộc đời bạn của thôi, ai đến thì họ sẽ đến thôi...

- đơn giản vậy sao?
- thật ra, chẳng mấy khi tôi gặp ai trong cuộc đời này...

- vâng, nó sẽ là đơn giản nếu bạn nghĩ nó đơn giản…
- đơn giản là đỉnh cao của sự phức tạp, chẳng phải ta đã đồng ý với nhau đó sao?

- tôi chưa đạt được đến điều đó đâu,
- thiệt ra tôi cũng đang mệt mỏi...

- nhưng đôi khi chính vì nghĩ nó đơn giản, mặc kệ nó có phức tạp đến cỡ nào, thì sẽ cảm thấy bình thản hơn…

Thứ Hai, 12 tháng 11, 2007

không ai giúp mình nếu mình không muốn tự giúp mình

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- với tôi, mơ ước lớn nhất là tình yêu thương, hạnh phúc lớn nhất cũng thuộc về tình yêu thương.
- không có điều đó, tôi sẽ không bao giờ cảm thấy mình thành công cả ...

- vậy, bạn hãy cứ ước mơ đi, khi tin tưởng một cái gì đó, nó đã trở thành hiện thực phân nửa rồi, chỉ còn một nửa rồi cũng sẽ đến ...

- nhận ra chính mình cũng chỉ giúp mình đừng chết đi, đừng tự hủy hoại mình trong tuyệt vọng, trong những lần kiệt sức ...

- hãy tỉnh táo, và mở to mắt để quan sát khi nó đến nhé …

- thường thì, nó đến khi tôi kiệt sức, và tôi không đủ sức để theo đuổi,
- nhưng hơi ấm lướt qua cũng khiến tôi trở nên hồi phục lại ...

- nó đến khi bạn kiệt sức, nó sẽ tiếp cho bạn một nguồn năng lượng mới, và bạn sẽ lại hồi sinh ...

- không phải ai cũng biết nhận ra rằng, nên trao tặng cho người khác một hơi ấm.

- vậy đi ...vậy đi cho đơn giản ...điều đơn giản thì dễ thành hiện thực hơn sự phức tạp hóa.

- đôi khi, họ nghi ngờ rằng con người ta quá tham lam ...

- ...

- tôi là người luôn cần những điều tự kỷ ám thị để tự chữa trị mình

- hôm nay nói chuyện triết lý quá nhỉ!

- bạn tính làm bệnh nhân và bác sĩ cùng một lúc à?!
- Không dễ đâu đấy ...tôi đã thử rồi ...không ai giúp mình nếu mình không muốn tự giúp mình ...

- đúng, nếu không ai giúp thì mình tự thân vận động ...

- một kỷ niệm đẹp có thể giúp tôi quên cơn đói trong khoảng thời gian dài.

-rồi sẽ có người giúp mình ...

- một nụ cười giúp tôi bỏ bớt những suy nghĩ,
- tôi chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ chiếm hữu những điều tốt đẹp đó mãi mãi bên mình.
- đó là những điều tự kỷ ám thị giúp mình sống được ...bớt sân si ...
- không phải lúc nào tôi cũng có thể nói ra được những cảm xúc, những lời biết ơn.
- nhưng từ trong thâm tâm, tôi luôn nhận biết và yêu quý ...

- bạn không cần nói, chỉ cần bạn cảm nhận là được rồi ...người nếu nhạy cảm sẽ nhận biết được điều đó từ bạn.

- đôi khi, cách để làm người ta khỏi bận lòng, là sự cáu gắt và xua đuổi ...
- nhưng thâm tâm tôi hiểu điều gì đã đến với mình,
- có nhiều người quan trọng lời nói lắm, mà tôi thì rất vụng về không biết diễn đạt bằng lời nói ...
- tôi mất nhiều mối quan hệ cũng vì không biết nói ...

- thì vậy chứ sao bây giờ? ...và ai còn đứng lại cùng bạn thì người đó là người xứng đáng trong cuộc đời bạn, họ sẽ rất đáng quý đấy ...

- ít ai đứng lại lắm, với một kẻ đáng ghét như tôi ...

- tôi nghĩ trong cuộc đời tôi, nếu chỉ có một người đứng lại thì tôi cũng lấy làm vui sướng lắm, hân hạnh lắm rồi ...

- hoặc, khi họ đứng lại, tôi cũng không còn hiện diện ở đó nữa.

- một người thật sự đáng quý ...

- tôi nghĩ, sẽ có nhiều người dừng lại với bạn mà ...

- hahah, nhìn tôi vậy chứ không nhiều đâu ...

- vì bạn có cái nhìn trong sáng và nhẹ nhàng. bên bạn họ sẽ cảm thấy dễ chịu, chứ không nặng nề như tôi.

- tôi đã từng nghĩ chắc ai cũng nhìn xuyên qua tôi hết, và không nhận ra tôi đang đứng đây nữa ...vì tôi chắc là kẻ tầm thường, nhỏ bé, không đáng để họ để mắt đến ...

- lại thế nữa kìa ...
- có lúc cũng lạc quan lắm ...
- sao lại có lúc thế này?!

- bởi vì đó là người bạn chờ đợi nhiều quá ...

- không, tôi lạc quan chứ, thế nên tôi mới đi tìm một nơi chốn khác để mình không bị lạc lõng như thế.

...

và tình yêu thương thì lúc nào cũng có ...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket (*)

...

- cốc, cốc, cốc ...
- ai gọi đó?!
- tôi là thỏ!
- nếu là thỏ, cho xem tai ...
- cốc, cốc, cốc ...
- ai gọi đó?!
- tôi là nai!
- nếu là nai, cho xem gạc ...
- cốc, cốc, cốc ...
- ai gọi đó?!
- tôi là gió!
- nếu là gió, xin mời vào ...
...
- có học bài thơ này chứ?

- có chứ, vẫn nhớ ...
- ngày xưa, đóng kịch trong nhà trẻ, tôi còn đóng vai con nai mà ...

- trời đất, thiệt hả?!
- hồi nhỏ học mấy bài thơ hay nhỉ!
- tôi nhớ nhất bài:
- lớp một ơi lớp một! đón em vào năm trước,
- nay giờ phút chia tay, lặng nhìn em cất bước ...
- chào bảng đen cửa sổ, chào bàn ghế thân quen ...

- học bài này, khóc ràn rụa ...
- sao hồi nhỏ mình tình cảm dữ vậy ta?! học bài cuối cùng năm lớp một, mà nước mắt chảy thành hàng ...
- chắc tại còn nhỏ, nên đọc vô tưởng như là không bao giờ gặp lại bạn bè, cô giáo nữa, thế là khóc ...

- ai lại không thế ...? con nít luôn dễ tin ...

- vậy bạn cũng khóc à?

- ừ, con nít tin tưởng dễ nhất, yêu thương dễ nhất...

- yêu thương không dễ đâu, con nít mới khó yêu đó ...
- vì, con nít không có lý trí, nhìn ai thấy ghét là ghét,
- chẳng cần biết người ta có thể cần thiết cho mình ...

- tại sao không?! nếu nó bảo nó yêu ai, thì nó sẽ yêu, nếu ghét thì là do người đó khiến cho nó như vậy ...

- mà, tình thương thì đâu có nhiều, nên con nít dễ tin nhưng khó yêu ...

- ừ, yêu ghét phân biệt rõ ràng ...

- nhưng, dụ con nít khó lắm! vì con nít chỉ biết làm theo cảm tình thôi mà!

- tôi nghĩ, tình yêu thương của một đứa bé rất đáng quý, vì đó là một sự trong sáng, không toan tính, không xa xôi ...
- nhưng khi đã để yêu thương của nó bị tổn thương, thì sẽ không bao giờ xóa đi được.
- những giải thích, bao biện chẳng giúp nó quên đi ...

-chẳng vậy mà để nuôi dưỡng một tâm hồn trẻ thơ là điều rất khó đó sao? vì, một cách dễ dàng, ta có thể vô tình làm tổn thương tâm hồn đó vĩnh viễn ...

- tôi nghĩ, hầu hết những tâm linh, những khuất mắc của người lớn chúng ta là do lúc bé mà ra ...đã có biết bao nhiêu tâm hồn trẻ thơ bị tàn tật mãi mãi rồi ...
- vì ngày xưa, người ta không biết trân trọng một đứa bé, ngày xưa, có mấy ai để ý đến trẻ thơ ...
- đứa bé luôn đặt câu hỏi mà không có ai trả lời ...
- trẻ thơ đâu thể nào tự lý giải được tất cả thế giới âm u của người lớn ...

- thế cho nên, nếu tôi có thể ôm chặt trong tay mình một đứa bé, và bảo bọc nó ...thì sao nhỉ?...

-tôi tin nó sẽ có một tâm hồn trong trẻo, vị tha,
- và nó sẽ có đủ những câu trả lời cho mọi câu hỏi của nó.
- những câu trả lời ngộ nghĩnh!

- bạn có từng bao giờ xem một bộ phim về hai đứa trẻ song sinh chưa?! (*)

- ...

- đó có lẽ là một phim mà tôi yêu thích nhất, tôi không nhớ tựa chính xác của nó ...
- tôi nhớ, mỗi lúc chui trong chăn vào mùa đông lạnh giá nhất ...những buổi đêm yên tĩnh, một ly rượu vang đỏ, ánh đèn nhẹ dịu, tôi đã xem bộ phim đó đến khi tôi ngủ thiếp đi ...
- tôi kể sơ nhé ...

- ...

- ...đó là tự truyện của hai anh em song sinh, sống ở một vùng nông thôn Nhật Bản, một nơi có nhiều dòng sông nhỏ chảy xiết, có mùa hè rực rỡ, và những tàn cây cổ thụ xanh um (những tàn cây là nơi cư trú của những linh hồn già cỗi)

-

- những linh hồn đó là những cụ bà mặc kimono mùa hè, ngồi vắt vẻo trên những cành cây, hàng ngày quan sát ngôi làng nơi hai anh em sống từ khi họ vẫn còn là những cậu bé nhỏ nghịch ngợm ...

- những linh hồn thường thì thào với nhau, chỉ trỏ cho nhau nhìn thấy tất cả mọi việc xảy ra trong làng, và nhất là những gì xảy ra cho hai cậu bé nọ ...

- cả câu chuyện là những hồi tưởng của hai anh em sau này khi đã trưởng thành, và cùng nhau ngồi vẽ lại ký ức mà họ có, vẽ ngôi làng trước khi nó bị đô thị hóa thành một thành phố nhỏ ...hai người sau này là họa sĩ phim hoạt hình ...

- ký ức của họ ...là ngôi nhà họ sống nhờ một người họ hàng, là người bố luôn đi làm xa, là người mẹ cũng chính là cô giáo của họ, là những buổi trưa hè đi câu cá bên bờ sông, những lúc cả hai cùng khóc thét lên khi một người bị ngã ...

-

- cốt truyện phim rất bình thường, không có gì gây cấn ...nhưng, tôi rất thích hình ảnh người mẹ trong phim, vì chính người mẹ đó đã mở ra một thế giới nơi mà sự tưởng tượng có thể bay nhảy khắp nơi, mọi điều đều có thể giải thích được, và tình yêu thương thì lúc nào cũng có ...
- nếu bạn xem, tôi tin chắc bạn sẽ rất thích thú ...

- chưa xem phim, nhưng nghe cách bạn diễn tả rất hay,

- tôi đã khóc đi khóc lại bao nhiêu lần vì bộ phim đó ...

- rất thơ ...

- vì sao khóc?!
- vì tình yêu thương? vì tủi thân?

- vì hay quá ...vì mọi thứ bình thường.

- hay quá đến độ khóc ư? cảm động vì sự bình dị?

- vâng.

- nếu hay quá mà khóc, thì có thể nghĩ khi hạnh phúc bạn cũng khóc, nhỉ?

- tôi nhất định sẽ tìm lại bộ phim đó.

- cho tôi xem với há?

- vâng, nếu tôi tìm ra thì tôi sẽ gửi cho bạn ...

- có thể xem phim từ mạng được à?
- tôi chưa bao giờ download phim trên mạng, vì thấy chậm rì ...

- chịu khó đợi thì sẽ được thôi, cũng nhanh thôi ...

- tôi dốt lắm! chưa bao giờ tìm một bài hát, hay một bộ phim trên mạng ...
- toàn ai cho gì xem nấy ...không hiện đại chút nào ...

- chẳng sao, chỉ cần bằng lòng với mình là được rồi ...

- ...tôi tìm thấy bộ phim đó rồi! hên ghê!!! http://www.geraldpeary.com/reviews/stuv/village-of-dreams.html
- hình bìa phim đó ...nhìn xem có quen không?
- bạn có nhìn thấy gương mặt hai đứa bé đó không?!

- ừ, hai cái miệng đang mở ra ...
- giống như , đang có một câu hỏi,
- và tự giải đáp.

- vâng, tâm hồn trẻ thơ luôn đầy ắp những câu hỏi mà ...
- nhưng chúng rất may mắn, vì người mẹ đóng một phần lớn là người giải đáp những thắc mắc đó ...
- chính vì vậy, sau này nếu tôi là mẹ, tôi sẽ mong mình là người mẹ như thế ...

- tôi tin bạn sẽ là người mẹ tuyệt vời! vì, cách kể chuyện của bạn rất hay ...

- ...ước mơ cao cả, vĩ đại ... không biết khi nào có thể làm được, nhưng thôi kệ, nếu như ...

- thời gian còn dài mà ...nhưng, với tôi thì không còn dài nữa ...
- khi tôi 17 tuổi, tôi cũng mơ ước có một đứa con,
- ước có một gia đình của chính mình, gia đình của riêng mình ...
- nhưng bây giờ, điều đó đang ngày càng xa ...

- tôi nghĩ, không nhất thiết phải là con mình sinh ra, tất cả những đứa trẻ khác trên đời này đều cần được tình yêu thương như thế ...

- nhưng tôi nghĩ, nếu là đứa trẻ do mình sinh ra, nó sẽ dễ chấp nhận những điều thuộc về mình ...
- vì ai sinh ra trên đời, ai lại không là một tờ giấy trắng tinh khiết ...

- tôi nghĩ, nếu tình yêu thương là thật sự tồn tại, thì nó sẽ chấp nhận mình.
- và thế giới này thì mỗi lúc mỗi thoáng hơn, con người dễ cảm thông hơn ...tại sao lại không chứ?

- không biết nữa, nhưng nếu là con nuôi, thì cũng khó khăn lắm!
- vì, khi biết mình là con nuôi, nó sẽ trở nên co lại và đẩy tất cả ra xa ...

- ...nuôi dưỡng một đứa bé, không phải là chuyện đơn giản.
- nhưng, nếu nó có được một cách suy nghĩ nhẹ nhàng hơn, thì nó sẽ không như thế ...

- ngày xưa, tôi cũng nghĩ, chỉ cần được sống trong tình yêu thương, nó sẽ hiểu và biết yêu thương ...
- nhưng tuổi càng lớn, sức mạnh ý chí, và niềm tin không còn được như xưa nữa ...

- mọi thứ thật ra rất đơn giản, chính chúng ta khiến mọi thứ trở nên phức tạp ...

- thì, đơn giản vốn là một chuyện khó khăn mà!

- tôi không được sống trong một tình cảm yêu thương trọn vẹn, nên tôi từng mơ là mình sẽ tạo ra một gia đình thực sự ấm áp, chỉ cần mọi nỗ lực cố gắng của chính mình ...
- thời trẻ thơ đã tin như thế, niềm tin đi theo suốt bao nhiêu năm trời ...

- vậy bạn cứ tiếp tục niềm tin của mình thôi ...có gì đâu?...

- nhưng, sau bao nhiêu chuyện xảy ra trên đời, tôi càng ngày càng thấy đó là điều thật khó chạm đến ...
- có khi, tạo ra trong tiểu thuyết, hay một bộ phim, còn dễ dàng hơn ...
- mà, như vậy cũng đâu phải vô ích, nhỉ? vì sẽ có những đứa trẻ, như bạn, xem, rồi ấp ủ tình thương, và lớn lên sẽ tạo ra một gia đình như mình từng mong ước.

- bạn thấy không? đó chính là lý do tại sao mà hầu hết những gì người lớn càng lớn càng trở nên chai sạn đi, quên đi thực chất điều đó không khó để đạt ...? giống như là người ta vì đã đau khổ, lại đi tìm một người nào đó để họ cũng phải đau khổ như mình ...
- nó giống như một cái vòng tròn lẩn quẩn ...

- ...

...

-----------------------------------------

(*) "Village of Dreams" (1996), đạo diễn Yoichi Higashi.

chúng ta vẫn đang tham dự vào sự tồn tại của nhau

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- ngoài cuộc đời, bạn như thế nào, tôi không biết, nhưng khi ta nói chuyện với nhau, thì coi như chúng ta đang song hành ...
- dù có tranh cãi bất phân thắng bại, thì chúng ta vẫn đang tham dự vào sự tồn tại của nhau ...

- thường khi tôi bỏ đi, tôi hay nói cho người ta biết, hoặc, phản ứng trước để họ nhận biết. tôi thích những kết thúc rõ ràng, không mập mờ,
- không bao giờ tôi bỏ đi vô duyên vô cớ.

- thì đó là bạn, còn người đời thì không làm thế ...

- vậy thì, khi thấy tôi im lặng, thì bạn hãy nghĩ là, đã có điều gì đó xảy ra với tôi, và, tôi cũng mong muốn bạn hãy xử sự với tôi như vậy.

- đó là lý do tôi không thích có những tình bạn ảo,
- vì, tôi cũng sẽ đau đớn vì lạc mất một người,
- vì tôi thường nghĩ đến những bất hạnh, những tai nạn xảy ra với họ mà mình không biết được ...không làm sao biết được ...

- vậy là bạn trải nghiệm nhiều rồi ...tôi thì không có bạn nào cả, trên mạng, và ngoài đời trong một thời gian ...

- nhưng, trải nghiệm đôi khi không giúp được gì cho mình ...
- đôi khi, nó là chiếc vỏ bọc bao quanh lấy mình ...

- ... bình thường, ai nghe cái kiểu nói chuyện của tôi cũng out hết...

- vì cách để tôi giảm tiết những đau lòng, là tốt nhất không nên gần gũi ai cả. chính những trải nghiệm đó là chiếc áo giáp khó chịu nhất.

- ...bình thường tôi cũng ít khi nói chuyện được lâu với ai, cái cách khó chịu của tôi thường làm người ta ghét ...

- bạn là người hiếm hoi kiên nhẫn bảo, tôi nghĩ sao cũng được, miễn bạn coi tôi là bạn được rồi.
- khi tôi phản ứng bằng những câu nói cộc lốc của mình, đa số đều bỏ đi ...
- bạn đã ở lại ...

- người như tôi, nếu để ý một chút, dễ thấy không ít đâu ...bạn yên tâm lớn, sẽ tìm thấy những người ở lại nữa mà ...

- nè, câu này thì tôi ghét lắm

- ?

- sao hở chút là cứ so sánh với người khác vậy? tôi có đòi bạn là duy nhất cho mình đâu, làm gì mà lật đật sợ vậy?
- tôi cũng không phải là người tham lam, hay ham vui ...
- được một rồi đòi thêm nữa

- tôi không sợ... tôi chỉ nói ra để bạn cảm thấy chung quanh mình sẽ còn có những con người đồng cảm thôi!

- tôi quan niệm tình cảm cũng vậy, cứ tình cảm con người với nhau, thì không thể có cùng một lúc một chục mối quan hệ tốt,
- tôi không có khả năng phân tâm mình cho nhiều mối quan hệ một lúc ...
- và tôi cũng không muốn ai chỉ mình ở đâu đó có con người nào đó ...
- cứ như tôi mù hay điếc vậy.
...

- cái đó thì chắc là tình yêu thôi, ở đây tôi nói về tình bạn mà ...có thể có những người bạn tốt lắm chứ !

- ngay cả tình bạn cũng vậy, tôi chưa bao giờ cùng một lúc coi trọng hai người bạn như nhau, sẽ có người thân hơn và người ít thân hơn ...
- sẽ có người tôi không tiếc gì, những sẽ có người có giới hạn ...

- đương nhiên, bạn thân thì chỉ có một người, còn những người khác thì cũng thân bình thường thôi ...

- cho dù, trong quá khứ người đó từng là người thân nhất.
- nhưng, khi người đó đã để tôi đi mất, thì cho dù, tình nghĩa vẫn giữ, nhưng tôi sẽ không thể đối xử hết lòng như xưa ...

...

Chủ Nhật, 11 tháng 11, 2007

phải tự cho mình hy vọng để tiếp tục

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- vậy bạn cứ tin vậy đi ...

- tin chứ! có như vậy tôi mới nhẹ nhàng mà cảm nhận những niềm vui đang rất gần ...
- mà có thể tiếp tục được những việc đang dang dở ...

- thì chúng ta phải tự cho mình hy vọng để tiếp tục chứ, phải không?

- tôi có nhiều điều phải làm trong cuộc đời này lắm,
- mà, thường thì, sự tuyệt vọng trong tình cảm thường làm tôi bị gián đoạn, vì cách kết thúc trong tình cảm trải qua thường chôn vùi tôi.

- ... vậy cuộc đời bạn không nên là một cuộc đời nặng nề, tuyệt vọng được ...
- mà nên là một cuộc đời tươi đẹp, hy vọng, và bận rộn mới đúng.

- tôi vẫn luôn nghĩ, con người ta quan trọng với nhau là cách kết thúc.

- vâng, có một câu là “một câu chuyện thì cái kết là quan trọng nhất, mặc kệ diễn biến nó thế nào…”

- hình như, người ta cứ nghĩ, phải độc ác với nhau thì mới rũ bỏ được con người hay sao ấy?!

- ... vậy thì kệ người ta đi ...nguời ta khác, mình khác ...

- nhưng, có những điều, để làm được, tôi cần phải có một điểm tựa ...đi một mình, chênh vênh lắm!

- con người ta không ai hoàn toàn là mạnh mẽ hay yếu đuối ...

- đi một mình, tôi cứ lạc hết nơi này sang chốn khác ...mà thời gian với tôi, luôn có vẻ sẽ kết thúc vào ngày mai.
- ước mơ của tôi là viết. viết về những vết xước trong tâm hồn trẻ thơ, có vết mất đi, có vết bị thương tật vĩnh viễn.
- tôi có nhiều điều muốn viết về cuộc đời này lắm ...

- tại sao lại không nhỉ, có đúng không?

- thế nhưng, tôi cứ bị lạc đường mãi ...
- càng ngày càng có quá nhiều điều tôi nhìn thấy và nghẹn ứ lại, điều gì cũng muốn thoát ra trước ...
- chưa kịp kết thúc một câu chuyện này, thì một câu chuyện khác đã tràn lấp, thành những hỗn độn không biết bắt đầu từ đâu.
- rồi những cuốn sách tôi đọc, những tư duy không còn là của riêng mình nữa. nhưng nỗi đau của con người cứ lặp đi và lặp lại ...
- cũng suy nghĩ và lý giải của người từ trăm năm trước cũng quá quen thuộc với mình, không còn cái gì mới mẻ ...

- vậy cứ viết theo cảm xúc của bạn, trôi theo nó, mặc nó trôi hướng nào thì sẽ theo hướng đó, trút ra hết ...

- kiếp người là vòng lẩn quẩn từ thế kỷ này sang thế kỷ khác, có nhiều lúc, sự thật giống như sự bịa đặt ...

- sự thật là khi nào bạn tin nó thôi, nếu bạn không tin nữa thì nó là sự bịa đặt ...
- không có sự thật nào hết, chỉ có những gì bạn tin mới hiện hữu ...

- ...
- có những điều tôi không tin, nhưng nó vẫn ngang nhiên hiện hữu, không cách nào tẩy xóa hay làm biến mất đi được ...

- vậy nó là chướng ngại vật chặn giữ bạn và niềm tin của bạn ...

- thôi, nói chung là càng nói thì sẽ càng có nhiều chuyện để nói, bạn à ...
- đôi khi, tôi nghĩ, nó còn là chướng ngại cho tình cảm yêu thương trong cuộc đời mình nữa kìa ...

- tôi là một kẻ lí sự cùn, bạn biết không?

- sao lại nói vậy? người ta thường nói theo những cảm nhận mình đã trải qua ...

- tôi cũng chẳng đã nói nhiều quá sao? hình như lúc này tôi đang cần bay ...
- vì lẽ ra, tuổi thơ là tuổi được tự do bay lượn trong sự tưởng tượng, thì tôi chỉ có những sự thật trần trụi ...

- nhưng bạn còn có nhiều trải nghiệm ...tôi thì không như thế, tôi chỉ nói qua cảm nhận của một kẻ nít ranh thôi ...

- nên, có lẽ bây giờ là thời điểm bù lại tôi cần được bay lượn.
- sự tưởng tượng cũng là một cuộc sống hiện hữu trong cuộc đời mỗi người ...
- bạn cảm nhận qua sự tưởng tượng: điều đó chẳng phong phú hơn sao?

- giống như một bà cụ non, hiểu không? bởi vậy, tôi nói tôi là kẻ lí sự cùn, là vậy ...

...

sự tuyệt vọng là do chính mình gây ra ...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- dạo này, tôi tự an ủi mình trong những niềm vui nho nhỏ ...

- tôi đoán chắc là như vậy.

- dù có thể, niềm vui nhỏ đó không thể kéo dài được mãi, nhưng rồi tôi sẽ tự ru mình mỗi khi nhớ lại...

- cuộc đời, có khi, hạnh phúc chỉ có từ những góp nhặt niềm vui nho nhỏ ...

- … sao hôm nay thuộc bài ngoan thế? bình thường, thấy bạn phản kháng dữ dội như con nhím xù lông… , vậy là, quân sư quạt mo này cũng có tác dụng đó chứ ...

- chắc vì hết hơi để xù rồi
- vì tôi nghĩ, sự tuyệt vọng là do chính mình gây ra ...

- thôi, đừng xù làm gì cho mệt, cứ từ từ bình tĩnh, nhẹ nhàng, tự nhiên…

- đôi lúc tự đẩy mình vào ...
- sự thật là thế ...tôi cũng nghĩ, yêu thương thì phải khiến người ta thoải mái, vui vẻ. chứ yêu thương mà khiến ai đó sợ hãi, nặng nề, thì còn gì là yêu thương nữa ...

- câu nói hay nhất trong ngày ...

- nên, tôi đã mỉm cười lại được rồi ...

- ...

- giờ thì tôi chấp nhận được tất cả, như lẽ tự nhiên của nó,
- mỗi ngày, tôi cố gắng ghi lại trong thâm tâm mình nụ cười ấy ...
- vì, sẽ có những lúc tôi một mình và tuyệt vọng, tôi tin rằng nụ cười đó sẽ giúp tôi thoái khỏi sự tăm tối.
- vì, tôi, thỉnh thoảng có một nỗi lo sợ rằng, tôi sẽ trở nên điên loạn vào một giai đoạn nào đó trong cuộc đời.
- nên, tôi cố ghi nhận lại những điều đẹp đẽ, để tự an ủi mình mỗi khi bị kích động.
- rằng, tôi đã từng gặp người như thế trong đời ...

- bạn sẽ không sao đâu, đừng lo sợ ...vì bạn là người tốt, sẽ có điều tốt xảy đến cho người tốt, nghe có vẻ cổ tích nhưng hãy thử tin một lần như thế ...

- nhớ đến ánh mắt của họ, nụ cười của họ, sẽ giúp tôi dịu lại ...

- vì chính ra, bạn cũng đã gặp được một người như vậy mà, đúng không?

- ừ, tôi đang gặp người đó, và tôi đang cố ghi nhận lại từng giây phút tôi ở bên họ.
- tôi không biết mình có sao không, nhưng tôi từng có triệu chứng suy nhược thần kinh ...cái dự cảm ấy cứ thỉnh thoảng đến ...
- tôi hiểu là thế, nhưng cái gì mình đã tin tưởng sẽ là sức mạnh cho mình ...
- năm tôi 17 tuổi, tôi có một câu tự viết cho mình “nỗi đau khổ của người điên là khi tỉnh lại” ...
- vì người ta thường có xu hướng điên loạn khi người ta không còn niềm tin nào, không còn một chỗ bám víu nào trong đời sống thực tế nữa ...

- ...bạn nhắc tôi nhớ ra tôi đã từng đọc một quyển sách viết về điều này ...

- tôi quan sát họ, tôi cảm thấy, nếu mình mà trở nên như thế, thì có lẽ, tôi không mong muốn ngày mình tỉnh lại ...vì, cảm giác tỉnh lại sau cơn điên sẽ cực kỳ đau đớn.

- đại loại những người điên thực chất là những người tỉnh táo nhất, họ nhìn rõ nhất bộ mặt thật của cuộc đời, họ không phải giả vờ là một ai khác, hay làm một việc gì khác ...

- nhưng cũng có những lúc tôi không còn niềm tin nào, không còn chỗ nào để bám víu ...

- nhưng cũng chính vì thế họ sẽ dễ tổn thương nhất, con người ta luôn cần những vỏ bọc để tự bảo vệ mình.

- họ sống trong thế giới riêng của họ ...những người đó thường là bất mãn với đời sống bên ngoài, họ không tin vào những điều này điều nọ ...hoặc giả họ quá tin vào một điều gì đấy ...
- mất hết những chiếc vỏ, họ sẽ mau chóng chết đi ...
- và thường khi tỉnh lại, họ sẽ cũng vội vã chui vào một chiếc vỏ nào đó mà tự dằn vặt, cố nhớ lại xem trong cơn điên mình đã làm gì ...
- thật ra, làm một người điên cũng là một cái vỏ bọc, để được làm con người thực của chính mình ...

- tôi không nghĩ là người điên thì là không biết gì, tôi nghĩ họ còn có thể biết nhiều, và biết sâu hơn chúng ta, những người bình thường ...

- nhưng thường khi tỉnh lại, họ sẽ quên hết ...
- và đó là liều thuốc chữa hữu hiệu để họ có thể hòa nhập lại cuộc sống.

- họ chọn cho họ một cách sống, và phản kháng, vậy thôi ...

- lãng quên, với tôi, là điều quan trọng, khi hạnh phúc qua đi ...

- vâng, nếu có thể tỉnh lại, và quên hết đi thì cũng tốt thôi ...

- có những người điên tự lột trần truồng ra đi giữa đường, bạn nghĩ, nếu họ nhớ được, họ có thể đau đớn không?!

- sự quên lãng thì hơi khó thực hiện, chi bằng ta tựa vào những kí ức đó để khiến cho một hạnh phúc mới sẽ đến trọn vẹn hơn, và ta sẽ yêu thương hơn, và dịu dàng hơn ...

- thì, khi chui ra khỏi những chiếc vỏ, con người ta cũng trở nên trần truồng như thế ...

- vâng, tôi hiểu, tôi cũng thường rất khó khăn chống chọi lại chính bản thân tôi với mong muốn mình có thể cân bằng được giữa bản chất thật và bản chất tôi cần phải có để sống trong thực tế ...
- với người yêu thương, thì sự trần truồng là sự giao hòa tuyệt đối ...
- sự mong muốn được cân bằng đó có lẽ là điều tôi sẽ phải luôn tìm cách chạm tới được trong cuộc sống này ...
- nhưng với những người khác, dù cũng thương ta, như ba mẹ, anh em, thì sự trần truồng cũng là một cảm giác sỉ nhục ...

- không biết là có được hay không, với những suy nghĩ của tôi hiện tại ...nhưng tôi hy vọng… hoặc chí ít, tôi sẽ có người đồng hành với mình, như bạn nói, là người tôi yêu thương ...

- với những kẻ xa lạ, thì đó là một sự dè bỉu, ghê tởm ...
- tôi tin bạn sẽ hạnh phúc.
- và ai được bạn yêu thương, cũng sẽ hạnh phúc ...
- tôi thì luôn đơn độc trên con đường của mình, và đó là điều tôi tự giải thích cho sự không thành công của mình ...
- nhưng, tôi đang bắt đầu tự dưỡng sức mình bằng những kỷ niệm về những niềm vui nho nhỏ ...
- những giây phút mỏi mệt trong cuộc đời, tôi sẽ ngồi xuống và nhớ lại ...
- để rồi, mỉm cười đi tiếp ...
- chính bản thân mình khi đã nhận rõ được chính mình là sự thành công lớn nhất ... vì đang có rất nhiều những con người khác, vẫn còn loay hoay đi tìm chính mình ...

...

cuộc đời là một sắp bày cô độc ...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- tôi luôn muốn người khác mỉm cười,
- tôi chưa bao giờ có suy nghĩ sẽ khiến ai đó đau khổ ...
- dù đau khổ là một cách chứng minh xác thực về sự tồn tại của tình yêu.
- ngày xưa, tôi thường hay quan tâm đến những con người có vẻ mặt cô đơn với một hy vọng hão huyền, tôi sẽ khiến họ mỉm cười ...

- tình yêu nếu có đau khổ, cũng không nên là cách tự làm nhau đau khổ thế ...có những đau khổ khác, nhưng nó lại khiến tâm hồn ta thanh thản hơn ...

- với cảm giác rung động sâu xa rằng, vì mình hiểu rõ bản chất của cô đơn, mình sẽ phủ ngập tâm hồn họ bằng thứ ánh sáng ấm áp của một tình cảm yêu thương, để kéo họ ra khỏi những đắm chìm tuyệt vọng ...

- nếu vậy thì cũng không có gì phải né tránh, phải phòng thủ ...nó tự nhiên đến, nó sẽ tự nhiên tàn ...

- nhưng sau này, tôi nhận ra, đó cũng chỉ là mơ ước hão huyền,
- tôi thực chất không có khả năng đó,
- càng yêu thương thì họ càng hoài nghi, và càng muốn mình chứng minh sự tuyệt đối.
- mà sự tuyệt đối thì làm gì có giới hạn ...

- ai trên đời này mà lại không cô đơn? tất cả những gì nơi gia đình, tình bạn tình yêu cũng đều là những ảo giác mà thôi, vì đến phút cuối cùng ta cũng sẽ còn lại một mình ta, và người hiểu được ta nhất cũng chỉ có mình ta ...

- có chắc ta cũng hiểu chính ta không?

- Nhưng cuộc đời thì cần những ảo giác như thế, để khiến cho chúng ta thấy trong những khoảnh khắc, ta không cô độc, dù biết là không có gì tồn tại vĩnh viễn ...

- mỗi con người, mỗi ngày đều tự đi tìm những lời giải đáp về mình, thông qua những hành động yêu thương, nhưng mỗi ngày là một thay đổi, không ai có thể hiểu được mình một cách thấu đáo được ...
- vì sự mâu thuẫn tồn tại trong con người không bao giờ khiến họ thỏa mãn với những lời giải đáp ...

- vâng, ta sẽ không thể hiểu hết được ta, vì vậy ta luôn học hỏi những điều mới về bản thân mình, từng chút từng chút một ...

- ...

- có những người sẽ làm như vầy, mà cũng có những người sẽ không làm thế, họ thà bao phủ lên bản thân họ lớp áo khác, một mặt nạ khác, để có thể sống với cuộc đời.

- không biết nữa ...tôi thì đang trong quá trình tìm hiểu chính bản thân tôi ...

- đôi lúc, tôi thấy cuộc đời là một sắp bày cô độc ...
- tôi hiểu những thuộc tính của mình, nhưng vẫn không có khả năng tìm cho mình những lớp áo thích hợp ...

- ...thì như tôi đã nói, con người là cô độc ...đó là điều hiển nhiên ...

- tôi cảm thấy như bị trêu người khi lại mang quá nhiều gánh nặng yêu thương,
- nhưng không phải ai cũng nhận ra điều đó.

- nếu có ai đó không tin thì họ đang tự huyễn hoặc chính họ ...điều quan trọng là ta tin, ta chấp nhận, và ta sẽ cảm thấy nhẹ lòng với những ảo giác.
- vậy thôi ...

- đơn giản vậy ư?!
- giá như có thể đơn giản như vậy ...
- tôi không biết nữa, có người giải lá số của tôi rằng ...

- vì ta đâu biết mình có sống được bao lâu ...để mà u uất, đau buồn ...

- lẽ ra, người mang lá số này không thể sống được đến giờ phút này.
- nhưng vì, đã thoát được, nên cô độc là một sự trả giá.
- tôi tự hỏi, vậy sao, nó không lấy đi luôn tình cảm yêu thương ...
- để tôi mang vác nặng nề ...
- sự cô độc và tình yêu thương, đâu thể nào đi cùng trên một con đường.

- vậy bạn hãy cứ chấp nhận nó thôi ...vì. thật ra nó là điều đương nhiên rồi, mọi thứ sẽ đến với bạn thật tự nhiên, và bạn cũng sẽ tiếp nhận mọi việc một cách nhẹ nhàng ...
- bạn cô độc, tôi cũng cô độc, những con người đang hít thở không khí ngoài kia cũng cô độc ...

- ...

- thật ra, tôi cũng đã chấp nhận từ lâu rồi ...từ khi còn nhỏ, tôi đã có một dự cảm rằng, nó sẽ đi theo mình suốt đời.
- nhưng lúc đó, tôi tin rằng với tình yêu thương con người nhiệt thành, tôi sẽ phá giải được nó ...

- vậy tại sao lại còn cảm thấy nặng nề?

- tôi không nặng nề vì sự cô độc, mà nặng vì sự yêu thương.
- tôi có những dự cảm trước khi kịp nhận biết và lý giải nó ...

- tại bạn chưa gặp đúng duyên ...nếu đã đúng thì mọi thứ sẽ diễn ra rất nhẹ nhàng, và tự nhiên ...

- điều này, có lẽ đến cuối đời, thì người ta mới có thể nhận biết được ...
- khi đang ở trong nó, người ta thường không có khả năng nhận biết đâu ...

- khi bạn gặp một con người nào đó khiến bạn yêu thương, đó đã là một chữ DUYÊN rồi ...
- còn nếu bạn không tin vào DUYÊN, thì bạn cũng hãy nghĩ là cuộc đời mình, có những người đã bước qua, và họ đã là rất đặc biệt đối với mình ...không nặng nề, không níu kéo, không đau đáu nghĩ về điều không vĩnh viễn.

- người ta còn nói có DUYÊN, còn phải có PHẬN nữa.
- còn khi gặp một ai đó thì đó là DUYÊN ...ngắn hay dài, thì đều là vậy ...

...

bạn chỉ có thể thay đổi suy nghĩ của chính mình thôi ...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucketphoto by Himiko.Nguyễn

...

- có khi nào nghĩ rằng mình một lúc nào đó sẽ có không?
- sẽ có niềm vui, sẽ có những người bạn thật sự, sẽ có tình yêu ...

- có chứ ...nếu không, làm sao để sống tiếp?

- vậy là tốt rồi …
- nhưng, đôi lúc cảm thấy rất xa xôi ...

- ừ, thì có bao giờ có cái gì là gần tầm tay với đâu, cho đến lúc nó đã đến ngay trước mắt mình …

- dù đến ngay trước mặt, vẫn hóa xa xôi ngay sau đó thôi ...
- mọi thứ đều chỉ có giá trị trong một thời khắc ...

- như thế nào là xa xôi, và như thế nào là trong tầm tay với …?! có phải là mình là những người chủ động quyết định điều đó, hay là mình không thể cưỡng lại những gì đến sẽ phải đến …

- nhiều khi tôi cũng mâu thuẫn vì suy nghĩ kiểu này lắm …
- con người ta không thể chủ động được tất cả ...
- nhất là khi, điều người ta mong đợi không chỉ duy nhất mình ta quyết định ...
- nhất là khi, còn tùy thuộc vào một con người khác ...

- thật ra thì cuộc sống đơn giản lắm, mọi câu hỏi đều có thể tìm ra câu trả lời … nhưng chính vì những cái phụ thuộc vào người này hay người khác làm nó trở nên phức tạp

- cố gắng tìm cách đơn giản hóa nó đi, nhưng bất lực …

- ừ, bởi vậy, đơn giản là đỉnh cao của sự phức tạp mà ...
- đâu ai dễ dàng đạt đến đỉnh cao khi chưa trải qua nhiều trải nghiệm ...

- đúng rồi, nhìn màu trắng đấy nhưng chưa hẳn là màu trắng, đen đấy nhưng đâu phải chỉ có màu đen …sự thật đấy, giả dối đấy …thật ra đều không thể phân định rõ ràng được …

- tôi đang muốn hướng đến một cuộc sống ngày càng bớt phụ thuộc vào những tiện nghi xung quanh mình ...nhưng, bớt bị ảnh hưởng bởi một vài người thì chưa thể ...

- tôi đã từng nghĩ cái mình tin vào thì đó là sự thật …
- và sự thật còn có thể thay đổi đi … sự giả dối cũng thế …

- sự thật không phải lúc nào cũng có sức thuyết phục cao nhất, hay hiệu quả nhất ...

- nếu bạn là bạn, là người tôi nghĩ thì sự ảnh hưởng của những người xung quanh sẽ là một phần trong cuộc sống này …
- tôi đã từng tách biệt mình ra, đặt mình vào một phía và những người khác vào một phía … nhưng không thể được, nếu thế thì tôi sẽ không còn cảm xúc, và
không cảm xúc thì tôi không làm được gì cả …
-
tôi sẽ sống như đang chết…

- cũng giống như, một chiếc hộp trắng, màu trắng, cả trong lẫn ngoài. ở bên trong, bạn sẽ thấy đen ngòm thôi, dù bên ngoài, người ta bảo nó trắng ... đâu có nghĩa là bạn bị lừa dối, sự thật và giả dối có khi y chang nhau, chỉ khác ở những gì bạn thấy, và bạn cảm nhận ...

- nếu chúng ta chấp nhận được thì chúng ta sẽ sống được, và sẽ vượt qua được …
- thật ra, trên đời này sẽ chẳng có gì chỉ có một câu trả lời duy nhất được, sẽ chẳng có sự phân định rõ ràng ...

- nhưng vấn đề là không dễ gì chấp nhận …

- bạn không thể thay đổi được hoàn cảnh, bạn chỉ có thể thay đổi suy nghĩ của chính mình thôi ...

- ...vậy thay đổi suy nghĩ của chính mình, có khi nào ta lại tự hỏi thế thì mình là ai? đi ngược lại những gì mình cho là đúng, là phải? có nhiều người đã sợ mình sẽ lạc mất mình, vì thế cho nên không chấp nhận …và cứ như thế, đi lại trong cái vòng tròn lẩn quẩn đây …

- tôi có thể hỏi bạn một câu, được không?

- vâng, bạn hỏi đi ...

- hỏi có khi không phải, nhưng qua những gì tôi cảm nhận được trên blog, dù không thực sự rõ ràng, nhưng, phải chăng bạn là người của L world? hoặc, có sự quan tâm dành cho L world?
- bạn có thể không trả lời, nếu không thích, nhé!

- vâng, là thế ...nhưng tôi không muốn gắn cho mình bất kì một nhãn mác nào, đơn thuần chỉ là cảm xúc mà thôi ...

- chẳng là, nếu thế thì, sự mâu thuẫn về tâm trạng, có thể hiểu được ...

- không sao!
- Bây giờ tôi rất thoải mái về chính mình, thật ra thì tôi chưa từng không thoải mái về mình, chỉ là một thời gian bị ảnh hường khá lớn từ xung quanh mà thôi ...

- trở lại vấn đề khi nãy nhé! thế nào là đúng và sai?
- có khi hôm nay bạn thấy sai, ngày mai bạn sẽ thấy đúng ...

- người ta luôn bị một sự ảnh hưởng nhất định bởi xung quanh mình ...
- dù bảo là không, nhưng chắc chắn phải có, ít nhất cũng là thái độ bất cần, không quan tâm, thờ ơ, cũng nảy sinh từ sự cố gắng không bị ảnh hưởng đó ...

...

Thứ Bảy, 10 tháng 11, 2007

- nếu tự do quá sẽ là không tự do ...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- vậy thế nào là không uổng phí một đời người được sinh ra ?!
- có phải đi học, đi làm kiếm tiền, cưới vợ, lấy chồng, sinh con ... là làm đúng nghĩa vụ của mình?

- tuỳ quan niệm mọi người thôi ...người an phận thì thế ...
- có người nói với tôi rằng: chỉ khi nào tôi lấy chồng thì tôi sẽ bắt đầu làm đúng nghĩa vụ của một con người ...
- đó cũng chỉ là quan niệm của họ ...
- đúng là
mỗi người có quan niệm khác nhau...
- đôi khi là không thể chấp nhận nhau được cũng chính vì thế...

- không biết nữa, vì tôi đã giải thoát được mình ra khỏi những suy nghĩ thường tình đó áp vào tôi ...
- chẳng có ai có thể áp vào tôi điều gì cả, trừ khi tôi muốn ...
- dĩ nhiên tôi phải trả giá ...

- nếu bạn cảm thấy tốt hơn vì điều đó, thì là được rồi ...

- điều gì cũng có giá của nó ...cái gì mà lại không trả giá ...

- sự tự do đôi lúc cũng làm con người ta nghẹt thở ...

- nếu tự do quá sẽ là không tự do ...

- vì sự trống vắng bao trùm ...

-
con người chỉ tự do khi thật lòng với chính bản thân mình, nếu không thì họ sẽ bị cầm tù trong chính sự tự do của họ ...

- :)
- bạn và tôi đang nhìn từ hai hướng khác nhau ...

- :) không biết nữa ...tôi chỉ nói cái tôi nghĩ thôi ...có thể đúng, có thể sai ...
- có thể là nông cạn, và không sâu sắc ... tôi vẫn còn trong giai đoạn tìm hiểu chính mình mà ...

- ừ, bạn vẫn chưa có cái tự do tôi đang có ...tôi cảm thấy thế ...
- có lẽ, vì tôi lo xa quá cho sự thất vọng của những người xung quanh mình, nên tôi tự làm mọi người quên mất sự hiện diện của mình ... đến khi, được lãng quên hẳn, thì cảm thấy cô đơn thôi ...
- đó cũng là điều bình thường ...

- bạn chắc lớn tuổi hơn tôi ...thế có thấy tranh luận với đứa con nít này viễn vông không ?

- và, sự hẫng hụt trong cô đơn bao giờ cũng có xu hướng nhiều hơn ...
- tôi không có khái niệm về tuổi tác nhiều ...
- tôi từng thấy mình bé con trước 1 cô bé 20 tuổi ...
- tuổi tác không hiện rõ ràng bằng trải nghiệm cuộc sống đâu ...
- và cũng từng thấy người lớn hơn mình 1 con giáp quá trẻ con so với mình ...

- thật ra thì tôi thường lắng nghe người ta nói nhiều hơn là nói với người ta, tranh luận tay đôi thì tôi rất dở, quá dở ...tôi không có khả năng làm rõ ràng suy nghĩ của mình bằng lời nói ...

- tôi cũng không thích nói nhiều hơn đâu, vì nói thường làm tôi mất sức ...
- đối với người viết, bộc lộ nhiều suy nghĩ của mình với người khác là không nên ...

- quá khó để phải giải thích cho ai đó hiểu, khi mà người đó hoàn toàn không chịu hiểu hoặc chính kiến của họ quá khác xa mình ...

- vì sẽ không có thể sử dụng lại những gì mình nói ...
- sau mỗi cuộc trò chuyện thật lòng, tôi thường bị kiệt sức ...
- đôi khi viết ra được thì tốt hơn ...
- thường thì sau đó, tôi lại nước mắt ngắn nước mắt dài ...

- thật ra, con người ta không phải lúc nào cũng hiểu nhau ...
- ngay cả khi có tình yêu thương ...
- ô, bạn vẫn còn khóc à?

- không phải vì bị làm đau lòng, không phải vì bị ép buộc, chỉ là xúc động thôi ... vì chắc là người dễ xúc động ...
- nhưng chỉ có ai tinh ý hoặc quan tâm tôi lắm mới biết, mới thấy được điều đó ...

- hãy giữ mình nhé, coi chừng bị kẻ gian làm cho tổn thương nhiều đấy ...

- thôi kệ, cái gì đến sẽ đến, mình cứ để tự nhiên... đề phòng một cách tự nhiên

...

không có gì là thuộc quyền sở hữu của ai hết ...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- nếu bạn không thử, sao biết những gì không thuộc về hay thuộc về mình?

- chắc vì tôi hết thuốc thử rồi ...

- mà thật ra, thì không có gì là thuộc quyền sở hữu của ai hết ...
- con người, tình cảm,... mọi thứ ...
- những vật chất hàng ngày, ta có đó rồi mất đó ...

- chính vì những suy nghĩ thế, nên con người ta dễ dàng rời bỏ nhau ...
- tôi rất ghét ai đó nói câu : cái gì là của mình thì sẽ là của mình ...
- thử xem, bạn không gìn giữ, nuôi dưỡng, mà bạn vứt ngoài đường, thì nó còn thuộc về bạn không?!

- không, tôi lại nghĩ chính vì nghĩ như thế, tôi sẽ lại mong muốn được cùng nhau tạo nên những điều gì đó, và gìn giữ nó ...

- hoặc nó bị giẫm nát, hay người khác lấy mất ...

- chính vì không lệ thuộc, không thuộc về ai cả, nên khi ta nhìn thấy nó đang lại gần, thì ta sẽ không đối xử một cách chiếm hữu, độc quyền ...

- tôi nghiệm ra một điều, tuổi trẻ luôn tin tưởng và trong sáng, tin rằng sẽ giữ gìn được mình mãi thế ...
- nhưng khi, trải qua những nỗi đau rồi, họ sẽ rút kinh nhgiệm ...
- để không làm mình đau nữa ...
- mà kinh nghiệm đó, những người làm họ đau cũng rút từ tuổi trẻ của họ ...

- à, tôi chỉ hy vọng mình cố gắng giữ được thôi ... nếu được như thế thì thật hay ... nhưng tôi biết cái gì là lý tưởng hóa và cái gì là không ...

- thế là, càng lớn lên, sự hoài nghi càng lớn theo ...
- con người cần phải tạo vỏ bọc để bảo vệ mình qua những vấp ngã, nỗi đau, sự hoài nghi ...
- và, những người đến sau luôn nhận lãnh những kinh nghiệm người ta rút ra từ những người khác, và đối xử lại với họ ...
- giống nhau mà lại chẳng giống nhau ...

- thật lòng tôi không muốn mình sẽ trở thành một người như thế đâu ...hãy đối xử với người bằng cách mà bạn mong người đối xử với bạn ...

- tôi đã làm điều đó khi còn trẻ ...

- có một câu Phật dạy thế này : sắc sắc không không. không không sắc sắc ... có mà như không, không mà như có ...

- và bây giờ, tôi nhận ra rằng, muốn người ta đối xử với mình như mình mong muốn, thì hãy tập nén mình đi, đừng để ai nhìn thấy mình mong muốn gì ...
- vì, ngoài việc mong muốn đem lại niềm vui cho người khác, người ta còn một thú đau thương mãnh liệt hơn, là làm cho người khác đau ...

- nếu vậy thì sống mà không thể là mình, cuộc đời này sẽ cạn mất, uổng mất mà thôi ...

- khi ai đó làm cho mình vui, người đó có thể là bạn bè ...
- nhưng khi ai đó làm bạn đau, chỉ là người bạn yêu thôi ...
- và thế là, con người ta luôn cố thử xem, ai là người yêu mình ...

- nhưng nếu không có cảm xúc thì sẽ như thế nào nhỉ? ...
- nếu mọi thứ trôi qua trước mắt mình, những con người đi qua trước mắt mình, nhiều thứ mình muốn nhưng lại tập nén lòng mình lại, không muốn bị nhìn thấy, thì cuộc sống sẽ trở thành như thế nào? ...
- có được thanh thản hơn không? ...
- cũng có sao đâu ...
- tôi nghĩ mỗi người đều có cách riêng của họ để sống ...có người chọn con đường này, và có người chọn con đừơng khác ...

- thực ra , người ta chỉ có nhu cầu bộc lộ với người yêu thương thôi, bộc lộ với cuộc sống, không đơn giản đâu bạn ...

- tôi thấy một nhà sư, hay một masoeur cũng hay lắm, vì họ sống theo cách họ muốn ...

- họ sống theo cách Chúa muốn, Phật muốn, và được mặc định sẵn bởi đạo giáo, ai nói họ muốn thế?

- thì, người ta cũng phải đi từ suy nghĩ đơn giản đến phức tạp chứ?
- từ tờ giấy trắng cho đến tờ giấy đã bị quẹt nát, nhàu nhĩ ...
- bạn quên có lần tranh luận, đã nói là, đơn giản mới là đến sau sự phức tạp ư?
- và từ một người luôn có niềm tin đến một người chỉ có trong lòng sự hoài nghi thôi ...

- ...đó là sự đơn giản cấp cao đó ...phức tạp đến mức hóa đơn giản ...

- đi theo một niềm tin đã được định sẵn, đôi khi lại dễ hơn đi tìm lòng tin cho chính mình ...

- ...

- thật ra, tôi vẫn yêu quý tôi của ngày xưa lắm ...
- nhưng, cách để tôi tồn tại, là tôi buộc phải thay đổi ...
- phải chấp nhận một cái chết vô hình ...
- và nếu là một niềm tin (dù cho có hão huyền), thì những ai cảm thấy có thể chấp nhận được thì họ sẽ theo thôi ...trường hợp các nhà sư và masoeur ...
- để không xảy ra cái chết thật ...

- biết là vậy, nhưng nếu cứ nén mình mãi, cứ hoài nghi mãi ...sẽ là chết thật trong lúc chết vô hình đấy ...

- tôi không thích tranh luận về đạo, vì thật ra, tôi cho rằng Chúa và Phật không cần tình yêu thương bằng chính con người ...
- nên, nhưng người đi tu ấy, đang hướng về một cuộc sống ảo, hơn là tồn tại trên đời ...
- con người chỉ dựng nên Đạo để đi tìm chính tình người đó ...
- họ đã làm uổng phí một kiếp người được sinh ra ...
- mọi tình yêu đều hướng đến Chúa ...
- vì những người đó, họ không chấp nhận được cuộc sống ngoài đời ...
- bởi vậy, họ yếu đuối và trốn tránh cuộc sống thật ...
- điều này sẽ không có điểm dừng đâu, tốt nhất ta không nên tranh luận về tôn giáo ...

- ...

lòng hoài nghi của chúng ta quá lớn ...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- ừ, thì ảo vẫn là ảo ...chỉ là chúng ta không muốn biến sự ảo thành sự thật ...

- ừ, biến chi,
- "thật" phức tạp lắm ...
- "thật" mệt mỏi lắm ...

- vâng, vô cùng ...

- "thật" giả vờ lắm ...

- có giả vờ không thì chưa chắc đâu nhé ...có người giả vờ, nhưng cũng có người không giả vờ ...

- đôi khi người ta buộc phải giả vờ thôi ...
- không thì không sống nổi ngoài đời đâu ...

- chẳng lẽ buộc phải giả vờ suốt đời?
- phải có một lúc nào đó... sẽ không giả vờ chứ?

- nhưng sẽ không quay lại thể hiện với người mà đã từng nhận phải sự giả vờ đâu ...
- nên, dù không phải là suốt đời, thì với người nhìn thấy nó, đôi khi để lại 1 câu hỏi suốt đời ...

- phức tạp nhỉ ...tự dưng lại phức tạp lên ...
- có phải tất cả mọi thứ trên trái đất này cần có một lời giải thích không ?

- có cần cũng chưa chắc được đâu ...
- thật ra, người ta chỉ muốn giải thích khi người ta thấy người kia quan trọng,
- còn không thì, kệ ai nghĩ gì nghĩ thôi ...
- có phải khi chúng ta còn nhỏ, chúng ta háo hức chờ một câu trả lời, một lời giải thích như thế nào ...
- quan trọng là, tự bản thân mình có cần hay không mà thôi ...

- vâng, đúng rồi ...nếu không quan trọng thì sẽ chẳng thể làm mình hạnh phúc hay đau khổ ...

- nhưng lớn lên rồi, sẽ nhận ra, không phải tất cả các câu trả lời đều tốt,
- chắc có lẽ vậy,
lòng hoài nghi của chúng ta quá lớn ...
- đôi khi, không có câu trả lời thì tốt hơn,
- chúng nó trưởng thành dần, còn ta thì vẫn cứ bé nhỏ ...
- vì như thế, ta có quyền nghĩ ngợi bất kỳ ...
- và sẽ luôn thay đổi vào mỗi thời điểm, nếu như nó còn quay trở lại trong đầu ta ...

- vâng, không có cái gì là bất biến cả ...dù là sự thật đi chăng nữa thì cũng sẽ thay đổi theo thời gian ...
- tùy vào sự nhìn nhận của chúng ta ...

- vậy giờ sao ta? hay cứ để bạn là bạn, còn tôi là tôi... từng chút từng chút một, tôi sẽ hiển hiện rõ nét dần... và khi nào bạn cảm thấy muốn, thì bạn sẽ từ sự ảo trở thành sự thật ...

- để làm gì? cũng có để làm gì đâu ...
- có ai chờ đợi ai đâu ...

- chẳng biết nữa... mọi sự quyết định có thể thay đổi mà ...

- đừng đặt mọi gánh nặng lên một quyết định ...

- tại sao lại không ai chờ đợi ai ? nói như vậy là hơi bất công rồi đó ...

- thật ra, quyết định cũng chỉ là 1 quyết định, chẳng có gì nặng nề lắm ...
- vì ngay sau, nó có thể sẽ là một quyết định khác ...nhưng hãy để nó được trọn vẹn là nó ...đừng thay đổi nó, dù, có thể đè lấp nó ...
- sao lại có gì bất công ở đây nhỉ?

- bất công cho bạn, và bất công cho những người đã và đang cố gắng để có thể bước chân vào cuộc sống của bạn ...

- có thấy ai cố gắng gì đâu ...
- tôi cũng đâu có cố gắng gì đâu ...
- làm sao mà thấy được khi mình đã lấy cả hai tay che đi đôi mắt nhìn ...

- vẫn còn tai để lắng nghe đó chứ ...
- lúc nào cũng thế, hai tay vỗ thì mới kêu ...
- tay có che kín được mắt đâu ...

- mọi thứ với tôi trong thế giới này thực ra hết sức đơn giản ...
- nghĩ ngợi một chút rồi quên ...

- có thật là chỉ nghĩ ngợi một chút rồi quên không? ...

- chỉ khi nào, buộc phải đối diện bằng xương bằng thịt với nhau ngoài đời, thì mọi thứ mới bắt đầu cần phải suy nghĩ ...

-chẳng lẽ từ hồi nào tới giờ, đang nghĩ như thế rồi ? nghĩ ngợi một chút rồi quên ngay ...

- tôi ít khi để mình lắng sâu vào những con người ảo, những tình bạn ảo ...
- vâng, tình bạn ảo, con người ảo ...chỉ cần thiết khi mà những con người thật, những tình cảm thật đã không thể chứa chấp chúng ta nữa ...
- nên, nghĩ ngay trong lúc đó, rồi để lại đó ...

- cũng có thể vì tôi còn trẻ, và những gì tôi đã trải qua không nhiều, cho nên tôi vẫn nghĩ là có thể nhìn thấy một con người, có thể tìm thấy một tình bạn, có thể cảm nhận được những cảm giác qua bất kì cái gì ...
- chỉ cần mình thật lòng ...

- nhưng thực tế có lẽ là không phải như thế , hoặc còn khác xa hơn thế nữa ...
- vì bạn còn ở tuổi đầy ắp nhiệt tình ...
- ngày xưa, tôi cũng từng trong sáng thế ...
- thật ra, tôi không hoài nghi, tôi chỉ là cố giữ mình đừng nghĩ ngợi nhiều quá về những điều không thuộc về mình ...
- tôi mong mình sẽ không mất sự nhiệt tình đó ...tôi sẽ cố gắng để được cảm thấy những điều mới lạ qua từng ngày, khi biết thêm một người mới ...

- hy vọng là thế...

lâu lắm rồi sao,

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

- nỗi nhớ có làm xoa dịu được phần nào không? hay đa phần chỉ làm nhói đau thêm ký ức ...?!

- không biết nữa ...tôi thì tôi không nhớ được chi tiết khuôn mặt người đó nữa, nhưng nỗi nhớ của tôi là về những cảm giác, những xúc cảm ...

- lâu lắm rồi sao, đến nỗi cả khuôn mặt vẫn không còn nhớ ?!
- chẳng còn lại hình ảnh gì sao?

...

cứ để mọi chuyện tự nhiên thôi, thật tự nhiên ...

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- muốn làm đau người khác, chỉ có một cách duy nhất là làm cho họ yêu thương mình ...

- tại sao lại đi làm đau người khác ? ...không được nữa thì thôi ...

- có những người như vậy đấy ...

- mình có quyền gì mà đi làm đau người khác ...?!

- khi sự kiêu hãnh của họ rất lớn,
- có quyền của người được yêu thương ...
- bản năng chinh phục của họ cao, và họ phải đạt được bằng mọi giá ...
- chỉ có thể lý giải bằng cách đó thôi, tôi mới hiểu được điều gì đã xảy ra với mình .

- vâng, tôi biết có những người như thế...
- nhưng mà nếu cứ ôm trong lòng một nỗi niềm như thế thì sẽ rất nặng nề đấy ...

- ...
- tôi không biết nữa. dù sao, quá khứ cũng là một phần rất quan trọng trong cuộc đời ...
- không thể dễ dàng vứt bỏ ...

- không vứt bỏ, nhưng cảm nhận được nó để mà bước tiếp để sống chứ ...

- ừ, thì tôi vẫn tiếp tục sống thôi ...
- thì cũng chỉ biết lắng nghe thôi ... tôi cũng chẳng có được sự trải nghiệm nào hơn để nói về ... tôi mong tâm hồn rồi cũng sẽ bình ổn một lúc nào đó vậy ...

- bạn đã 2 lần trốn chạy ...vậy mà chẳng là sự trải nghiệm sao ?

- không có định nghĩa của sự hạnh phúc, tình yêu cũng không phải là mãi mãi ...thế thì tôi cũng chỉ mong mình có thể bình tâm được, vậy thôi ...đến trước lúc chết thì sẽ mỉm cười vậy ...

- thật ra, nếu tôi đừng tìm cách lý giải về tình yêu, về điều gì đã xảy ra với mình, thì có lẽ, tâm hồn cũng sẽ bình ổn thôi ...

- chỉ là, tôi đã không thể nào tin được ...2 lần mà lần nào mình cũng là người bị ruồng bỏ hết, lần nào mình cũng phải là người ra đi hết thì cũng chẳng hay gì ...

- quá khứ có thể san bằng một cách dễ dàng như vậy,
- tôi thà như thế thôi, thà để người phụ, hơn là kẻ phụ người ...
- để không cảm thấy hối hận ...

- tôi không hối hận ...nhưng sau mỗi lần như thế, tối thấy mình càng lúc càng bé nhỏ hơn ...

- một hạt cát vẫn có thể làm nên hạt ngọc trai cơ mà ...?

- bé nhỏ đến độ tình yêu tôi dành cho họ cũng không đủ sức giữ họ lại ...

- vì họ không đủ kiên nhẫn để chờ ngày cát hóa thành ngọc ...
- nhưng đâu phải hạt cát nào cũng vào được bên vỏ trai mà hóa thành ngọc đâu ...
- vậy cũng nghĩ là, họ chưa xứng đáng để có hạt ngọc ấy ...!

- tôi vẫn nghĩ ai mà đi yêu tôi thì thật là điên rồ đấy ...

- ?

- vì tôi thấy chẳng có gì để có thể là điểm nổi bật để giữa họ cả, rồi họ cũng sẽ mời tôi ra khỏi cuộc đời của họ mà thôi ...

- chẳng phải ở bạn có một tình yêu thương đó sao ?!
- ở đời, vẫn còn những người biết trân trọng tình yêu thương đó chứ ...

- nhưng mà chắc là vẫn không đủ, con người thì thường tham lam mà ...

- đâu phải ai cũng vậy ...

- nhưng mà cũng đâu phải ai cũng không phải vậy ...

- ừ thì, có lẽ những những giống nhau thường không dành cho nhau ...
-
những người biết yêu thương thì lại không cần thêm người biết yêu thương nữa ...

- chính xác, không bao giờ mà cũng không nên ...

- tôi thật ra chỉ cần một người thật sự biết yêu thương,
- tôi không muốn trao tình yêu thương cho ai không thực sự cần đến nó .
- mà những người tham lam thì sẽ bỏ đi ...còn những người giống mình lại không cần mình ...

- nhưng làm sao biết được người nào không tham lam, người nào là giống mình hay không giống mình ...có những người mình tưởng là đã thân quen, đã hiểu nhau rất rõ nhưng rồi cuối cùng mình nhận ra rằng chúng ta chẳng hiểu gì hết, chẳng biết gì cả ...?!

- đó là vì người ta không muốn biết nữa, và tỏ ra không biết gì hết ...

- đâu, tôi đã từng muốn biết, đã cố hết sức để biết, để hiểu ...mà rồi cũng không làm được ...
- đến cuối vẫn còn muốn biết, chưa bao giờ nghĩ là mình không muốn biết nữa ... nhưng thật sự là tôi chẳng biết gì về người đó cả ...
- tôi chỉ là tự huyễn hoặc bản thân mình mà thôi

-...

- là duyên nợ cả mà thôi ...

- ~ vậy sao? chắc là vậy ...
- mọi thứ còn cần có thời gian để biết được ... tôi không biết trước điều gì cả ... tôi sẽ
cứ để mọi chuyện tự nhiên thôi, thật tự nhiên ...

- có đôi lúc tôi cũng nghĩ như vậy,
- và, đã để cơ hội trôi qua ...vì, mình đã không rướn người thêm tí nữa ...
- nhưng dù sao thì, tôi cũng đành chấp nhận như vậy thôi ...vì, cái gì cũng phải tự nhiên ...
- huống chi, mình vốn không bao giờ chủ động ...
- tình yêu có sức hủy diệt con người kinh khủng ...

- này, nói đi cũng phải nói lại, tình yêu cũng đã cho bạn những phút thăng hoa cơ mà...?!

- ừ, chính vì thế mới có khả năng hủy diệt ...
- tôi đâu có phủ nhận điều gì tốt đẹp đâu ...

...

Thứ Sáu, 9 tháng 11, 2007

tình bạn cũng có khác mấy tình yêu đâu,

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

...

- có khi nào bạn nghĩ mình cần một người bạn bằng xương bằng thịt, một người thật sự có thể lắng nghe và chia sẻ ?

- đã là tình bạn rồi, thì bằng xương bằng thịt, hay ảo, thì cũng như nhau thôi ...

- ảo, cũng có thể lắng nghe và chia sẻ ...
- chứ một người vô hình thì có nơi đây, nhưng bạn sẽ không biết rõ về con người đó đâu, sẽ không thể được như một người thật đâu...
- chỉ là người yêu, thì mới nhất thiết là phải bằng xương bằng thịt
- yêu thì không ảo được ...

- nhưng người bạn thì cũng nên có lắm chứ...
-
tình yêu thì có thể tàn, nhưng tình bạn thì ít ...

- ừ, thì nên, nhưng mà, ảo hay thật thì cũng chẳng quan trọng lắm ...
- có khi, vì là ảo nên an toàn,
- vì là ảo nên vẫn còn mãi,
- vì là ảo, có khi nào lại biến mất không để lại dấu vết nào ...
- chỉ khi nào sự an toàn không còn, thì người ta mới thế
- hoặc là, do cuộc sống buộc phải thế, định mệnh ngắn ngủi, chẳng hạn ...

- thế nào là sự an toàn? thế nào là sự không an toàn?

- là, khi người ta không còn cảm thấy tình bạn đó an toàn nữa ...

- tôi chưa từng nghĩ là an toàn lại là mấu chốt của vấn đề...
- nếu cảm nhận được thì sẽ cảm nhận được, nếu không thì sợ dây nối kết sẽ đứt ...

- thật ra, tình bạn cũng có khác mấy tình yêu đâu, chỉ là, không có khao khát về thể xác,về vòng tay hiện hữu ...
- còn thì, tình bạn cũng có thể thay đổi, tình bạn cũng thấy chán ...
- cũng có bạn mới, bạn cũ, cũng có sự thay đổi, vì đấy chưa hẳn là tình bạn thật lòng ...

- nhưng vì gọi là bạn, nên không có quyền ích kỷ ...
- nếu là bạn thật sự thì không bao giờ có sự thay đổi nào cả...

- có, sẽ có thôi ...có thể không thay đổi hoàn toàn ...có thể, vẫn đến khi bạn cần ...
- nhưng, không phải lúc nào cũng có mặt bên cạnh, không phải không có lúc mệt mỏi,
- tình bạn đâu phải như tình yêu mà cần phải có mặt thường xuyên ...
- có lúc mệt nhoài, nhưng nếu thật lòng thì cũng sẽ vượt qua thôi ...

- ...
- tôi không còn ở bên cạnh bạn mình như ngày xưa nữa ...
- dù rằng, tôi đã từng tự hào rằng, ai có tôi làm bạn, thì là có người bạn tốt nhất .
- những người bạn của tôi cũng nghĩ vậy .
- nhưng rồi, đến một lúc tôi mệt mỏi, và tôi đã không còn có thể như xưa nữa ...
- nhất là từ khi, tôi phát hiện ra mình ...

-chẳng lẽ không có một người bạn thân nhất, một người có thể hiểu mình hơn cả mình, một người mình không cần nói gì vẫn có thể lắng nghe được ...?!

- tôi thờ ơ và thôi không còn nhiệt tình nữa ...

- một người luôn chấp nhận bạn là ai, mà vẫn luôn thương yêu bạn ...

- tôi không biết, ngày xưa tôi có thể không giấu bạn mình điều gì ...
- nhưng, từ khi tôi nhận biết mình, tôi thôi, không còn nói gì về mình nữa ...
- vì tôi sợ rằng, tất cả những nhiệt tình trong sáng của mình ngày xưa, sẽ bị cho là do bản chất tôi là vậy ...
- ngày xưa, tôi đã thực sự rất trong sáng, hoàn toàn không nghĩ ngợi gì, mà, đôi khi còn bị hiểu lầm ...
- phải qua một khỏang thời gian dài 5, 7 năm gì đó, những người bạn đó mới thật sự yêu quý và trân trọng tôi ...
- thì cũng đến lúc, tôi chợt nhận ra mình ...
- thế là tôi xa lánh họ, và hờ hững dần, không còn giống tôi của ngày xưa nữa ...

- bạn không để cho họ một cơ hội để hiểu về bạn và chấp nhận thêm phần người thật đó của bạn ư ?

- không
- tôi đã từng bị tổn thuơng vì sự hiểu lầm đó .

- tại sao lại không...?! biết đâu họ sẽ hiểu được bạn, vì họ đã gắn bó với cuộc đời bạn trong bao nhiêu năm rồi ...

- và tôi không muốn hình ảnh trong sáng (một cách thật sự) của mình bị hủy hoại đi ...

- như thế là bạn phải sống với hai phiên bản con người khác nhau của chính mình ư?

- tôi biết họ rất đang nuối tiếc vì mất đi người bạn như tôi, nhưng thà là như thế còn hơn, để họ nghĩ rằng, ngày xưa, sự hiểu lầm đó đã không sai chút nào ...

- sai thì sao? không sai thì sao? bạn vẫn là bạn thôi...

- không, con người tôi bây giờ vẫn là tôi, chẳng thân cận với ai, chẳng ai quan tâm đến đời tư và tôi cũng chẳng có nhu cầu bộc lộ với ai (trừ với người mình yêu thương) ...
- không. Tôi không chấp nhận ai tô đen sự trong sáng của mình,
- ngày xưa, tôi đã không hề nghĩ gì về chuyện giới tính,

- thế người bạn yêu thương sẽ tìm đâu ra? nếu bạn cứ bảo bọc đời tư của mình vào một chỗ, không cần ai quan tâm đến?...

- vậy mà, sự nhiệt tình của tôi cũng bị nghĩ ngợi nhiều,
- (tôi cũng đã có một người yêu thương đó chứ)
- nhờ người ấy, tôi mới nhận ra mình, dù, rằng, người ta cũng đã bỏ đi rồi

- "cũng đã có" khác với "có" ...

- nếu là người quan tâm nào đó, thì không là những người bạn cũ của tôi, chắc chắn vậy .
- và, sẽ không một ai trong những người đó biết về tôi hơn nữa ...

- chẳng lẽ một người đến rồi đi như vậy thôi sao? còn những người đang đến, và sắp đến vào cuộc đời bạn thì thế nào?

- sẽ là một con người mới của tôi ...khép kín hơn, ích kỷ hơn, nhưng cũng yêu thương hơn ...

- hay nhỉ... khép kín hơn và yêu thương hơn ...

- ừ, vì trong tình bạn tôi vốn quan tâm không chỉ một người, nhưng tình yêu, thì chỉ có một ...
- vậy nên, tôi sẽ ích kỷ hơn, vì tình yêu của mình .
- dù, cũng có thể, điểu đó, sẽ khiến người tôi yêu cảm thấy nghẹt thở
- ngày xưa, bạn bè tôi thôi, mà đôi khi, còn cảm thấy thế mà

- đang có một ai đó trong tầm mắt bạn chưa, hay là bạn vẫn đang tìm kiếm người đó?

- tôi sẽ không tìm kiếm đâu ...
- tôi mệt mỏi rồi !
- vả lại, trong cuộc đời tôi, tôi chưa bao giờ chủ động tìm ai cả ...
- tôi chỉ, chờ đợi, và chấp nhận, hay không, mà thôi .
- nên, có thể, tôi nhìn thấy ở ai đó một điều đồng cảm ...nhưng, tôi sẽ không bằng mọi giá phải đạt được người đó

- đôi khi, một lần bước chân ra cửa sẽ nhìn thấy ánh nắng đẹp hơn là ngồi ở trong nhà nhìn ra đấy ...

- tôi không muốn chủ động trong bất cứ điều gì ...

- thế bạn là một người ở thế bị động sao ?

- ừ, có thể vì, tôi không muốn yêu người không yêu thương mình ...

- vậy là bạn sẽ không chủ động, một người đến vì họ yêu thương bạn, bạn nhìn thấy điều đó, chấp nhận hay không... nhưng bạn sẽ biết chắc người đó yêu bạn ... rồi còn lại là sự nuôi dưỡng, sự đồng cảm ...

- tôi thường hay chống lại những cảm giác của mình ...khi tôi có cảm tình với ai đó ...thật ra, điều này cũng không mấy khó khăn, hơn là, nuôi dưỡng tình yêu của mình, để rồi cảm giác tuyệt vọng còn tệ hại hơn ...

- bạn có nghĩ bạn là một người đa nghi hay không ?

- tôi không biết .

- à, không dùng chữ "đa nghi" được ...mà là "hoài nghi" thì đúng hơn .

- chỉ vì, tôi không thích làm ai phải khó xử .tôi không thích sự vô vọng .
- tôi không nghĩ tình yêu phải là sự rượt đuổi .

- thế nếu người bạn thích, người thích bạn... cả hai người đều ở thế bị động, không ai bộc lộ mình với ai thì sao nào?

- thật ra, phản xạ đầu tiên của tôi khi thấy mình thích ai đó, là bỏ chạy ...
- ngay cả khi người ấy tỏ ra là thích tôi, tôi cũng sẽ bỏ chạy ...
- dĩ nhiên, tôi sẽ không gay gắt hay làm gì dữ dội, chỉ lẳng lặng tránh xa thôi...
- thường những trường hợp thế, khi cơn sóng cảm xúc qua rồi, chúng tôi sẽ là bạn .
- chỉ đến khi, chạy không nổi nữa, thì tôi mới chấp nhận .

- ừ... vậy thì cũng khó khăn cho người nào thật sự thích bạn nhỉ?...

- ừ, có lẽ

- vì bạn sẽ luôn bỏ chạy trước khi người ta kịp đến gần ...

- nhưng, có khi như thế lại tốt hơn cho người đó,
- vì, những người mau chán, tôi cũng không có khả năng giữ họ ...

- vậy bạn tự hạ mình xuống, và bỏ chạy, và nghĩ là chính vì mình bỏ chạy nên đôi khi lại tốt cho người ta hơn...

- cũng tốt hơn cho tôi đấy chứ ! vì như thế, khi họ bỏ đi, tôi sẽ không bị tổn thương .

- bạn đang nghĩ phiến diện, đâu biết người ta nghĩ gì nào, có hạnh phúc hơn không, có thật sự họ nghĩ là thế hay không ...

- hơn là, đón nhận, yêu thương nhiều quá, rồi họ bỏ đi, tôi sẽ không chịu nổi ...

- bạn đâu biết, bạn đâu cho ai bất kỳ một sự cởi mở nào từ mình ...

- tôi chạy, nhưng vẫn ngoái nhìn cơ mà ...để biết, họ là người biết kiên nhẫn hay không ?!
- vì, tôi đâu phải là người có thể yêu thương ngay khi mới gặp,
- nếu họ không hiểu nhiều về tôi, sẽ khó mà yêu thương tôi được lắm ...

- thôi thì mỗi người có cách khác nhau trong tình cảm vậy...

- rồi sẽ đến ngày nào đó, bạn sẽ hiểu ...
- thời nhiệt tình của tôi đã qua rồi. tôi cũng đã trải qua một tình yêu nghẹt thở ...
- có lẽ đó là chu kì không tránh khỏi của con người vậy ...
- và hiểu, thế nào là sự ích kỷ của tình yêu,
- tôi đã trốn chạy, mà vẫn còn yêu đến nghẹt thở ...
- và, đã đau đến đến chừng nào khi chính người đến với tôi ngày ấy giờ vẫn bỏ đi ...

- bạn chạy nhanh quá, người đuổi theo không kịp, không còn nhìn thấy dấu vết của bạn nữa, thì họ phải đi hướng khác thôi ...

...