Tạo hóa phân chia giới tính, con người lựa chọn yêu thương

Thứ Năm, 20 tháng 9, 2007

lan man từ 3 câu hỏi

Photo Sharing and Video Hosting at Photobucket photo by Himiko.Nguyễn

{ ... từ 3 câu hỏi nhỏ xíu lan man đến một nơi xa lắc. nhưng kệ. cũng lòng vòng thôi những suy nghĩ chung. }

...

H: hôm nay có nói chuyện không?
N: có chứ!
H: đến mấy giờ?!
N: chị thử hỏi em đi nha.
H: sáng mai, chị đi seoul rồi nè.
N: hỏi em câu hỏi.
H: trời đất ơi! hỏi gì trời?
H: à, hỏi em câu hỏi của cô kia trong blog ...

H: ok, giờ mình cùng trả lời.
N: câu đó ra sao?!
H: đợi chút, chị vô lấy ra.
H: " em đọc mấy lá thư của chị thấy tình cảm quá. ắt hẳn người đó cũng nhận ra? chị nghĩ sao? ( ...hay chỉ là thư với Nguyên. dù sao cũng chúc vui, và được sống trọn vẹn với dự án này! ) "
N: cái câu hỏi gì mắc cười vậy?!
H: sao mọi người cứ nghĩ đơn giản, là người ta làm, thì người ta phải là người trong cuộc nhỉ?
H: hờ hờ, mắc cười vậy đó ...
H: chị nghĩ nhỏ này muốn chọc ghẹo chơi. quen mà ...
N: em thấy cô này vui miệng nói chơi thiệt.
H: nói chơi comment này thôi ( oh, thật là thú vị!... chị H dạo này tình cảm nhiều hơn nhé, lại dịu dàng nữa! hay chỉ là thư với Nguyên. dù sao cũng chúc vui, và được sống trọn vẹn với dự án này! )
H: sau đó chị send message, đề nghị nó nghiêm túc.
H: không được kết luận, muốn gì thì hỏi, sợ làm em lo.
H: thì nó mới hỏi 3 câu ...
N: sao?
H: em thiệt là, chẳng đọc blog gì hết ...
H: "...welcome các câu hỏi thậm chí mang tính chất riêng tư, nhưng lại e ngại có một người khác còn quá trẻ? vậy thì chị H nghĩ tui có dám hỏi không?
1) sao chị chọn dự án Đồng tính? _trả lời 1 cách riêng tư nhé. Không như cách trả lời thi ứng xử héng bà.
2) sao chị e ngại một người khác còn quá trẻ sợ?
3) em đọc mấy lá thư của chị thấy tình cảm quá. ắt hẳn người đó cũng nhận ra? chị nghĩ sao? hỏi vậy có bị de-le-te ko nhỉ?
N: hôm qua em mới đọc mà ...
N: chọn một dự án như thế nào, là do nhiều nguyên nhân.
N: hỏi vậy hơi phiến diện.
H: thì đó. suy nghĩ theo kiểu lười tư duy, hỏi 1 dòng bắt người ta trả lời 1 đống dòng ...
H: mang hơi hướng đùa giỡn, nhưng thôi, mình cứ thảo luận nghiêm túc.
H: chị lo em sợ, bởi vì em còn trẻ ...
H: chưa từng đối diện với những đồn đại, và soi mói vào mình.
H: vì thấy em nghĩ khá vô tư. đôi khi hơi trẻ thơ, ngây ngô quá.
N: thiệt không vậy trời?
H: giờ ai đó áp vô em, bảo em là les, em không sợ à?
N: em không biết.
H: người ta thường hay nghĩ đơn giản vậy đó.
N: có ai làm vậy bao giờ đâu?
H: ai làm gì là phải có liên quan gì tới ...
H: thiên hạ thường tình dzậy đó. nhất là kiểu xã hội như mình ...
H: giống như kiểu đi thực tế vậy đó.
N: đó là lý do khiến người đồng tính càng chịu nhiều áp lực?
H: viết về đề tài gái điếm phải ăn nằm với gái.
H: đó là lý do khiến những người đồng tính càng không muốn nói lên điều gì có liện quan đến.
H: nhưng mà thật ra, áp lực thật sự của họ chắc cũng không là ở vấn đề này đâu.
N: vậy là ở đâu? có phải chính từ bản thân họ không?
H: chính xác là, đó là lý do khiến những người nghệ sĩ làm đề tài nhạy cảm không nhiều.

H: hì, ở đây khoan bàn về áp lực của họ, mình đang nói về câu hỏi ...
H: dĩ nhiên, nó cũng thuộc một chuỗi liên quan mắt xích.
H: từ kiểu suy luận thường tình làm người ta ít dám đối diện với những đề tài nhạy cảm. như vậy thì mọi người càng xa lánh nó. riết rồi nó vẫn là điều cấm kỵ.
H: khi em còn nhỏ, em được dạy tránh xa những điều nguy hiểm một cách chung chung, em không được biết lý do và cách phòng trừ, chỉ biết là, tránh xa ra.
H: chỉ là, suy nghĩ em còn non nớt, em không thể tự nhận biết.
H: mà người lớn thì, không có nhiều thời gian và sức lực để trông nom hết.
H: lẽ ra, phải dạy cho em cách nhận định. cách phân biệt đúng sai, an toàn và nguy hiểm, thì lại áp đặt cách nhìn chăng?
H: thì họ cứ làm theo một kiểu tư duy lười biếng, là tránh xa nó.
H: nguy hiểm.
H: lửa nguy hiểm không? có.
H: cần thiết không? có.
H: có nên làm tắt lửa vĩnh viện không? không.
H: những vấn đề nhạy cảm như tình dục, hay đồng tính cũng vậy, lệch lạc quá! biến thái quá thì không tốt, nhưng không thể vì vậy mà xem như nó không tồn tại.

H: nhưng không ai chịu đối diện, không ai chịu đặt ra vấn đề. và suy nghĩ về hướng giải quyết.
H: người ta cứ gom về một cái nhìn đơn giản cho đỡ phiền phức. rồi sau này em có con, em có thể cũng quen cách như vậy, cứ dặn tránh xa cái đã. lớn rồi nó sẽ biết suy nghĩ sao?
H: nhưng mà, nhưng suy nghĩ đã được định hình từ nhỏ, lớn lên vẫn ăn sâu trong tiềm thức.
H: đi lòng vòng coi chừng lạc đề. suy luận này tôi dùng để lý giải nhiều vấn đề.
N: em đang nghe mà ...chị nói tiếp đi.
H: trong trường hợp này, tôi áp dụng cho cách tránh né các đề tài nhạy cảm của các bác văn hoá, xuất phát từ suy nghĩ cũ mòn.
H: xã hội cũng vậy, dư luận cũng vậy. áp con người ta vào cái khuôn phải sợ sệt nó. ngại ngùng nó.
N: nhưng cái suy nghĩ cũ mòn đó là từ đâu ra? tại sao lại có nó?
N: và nhiều người ngoan ngoãn nghe theo?
H: hoặc theo cách ngược lại, là khiêu khích nó theo kiểu như các phim rẻ tiền câu khách hay tiểu thuyết có tên giật gân.
H: không chắc là mọi người ngoan ngoãn, mà vì họ đã không được đối diện khi còn nhỏ. lớn lên, cũng lười suy nghĩ nốt.
H: hoặc nó không thuộc về vấn đế của họ. đó là của đa số đám đông.
H: thiểu số quan tâm thì sợ đa số, nên ra vẻ không quan tâm, hoặc lơ đãng.
H: xem nào, hôm nào đó tôi có nói chuyện với ai đó, quên rồi ...
H: có nói là, đám đông có quyền lực của đám đông. quyền lực vô hình.
H: mà cộng đồng nhỏ bé này, họ cũng rời rạc, và, họ còn có trách nhiệm đối với gia đình, một thành viên của câu lạc bộ đám đông đó.
H: dĩ nhiên, việc đưa ra vấn đề cũng không thể nói là trách nhiệm của họ, dù họ là người trong cuộc.
H: cách đặt ra vấn đề một cách phản ứng lại, cũng là một tác dụng ngược.
H: chẳng hạn, kiểu bè nhóm của mấy anh pê-đê giả gái.
H: họ mong muốn được thuộc về, và họ bộc lộ. nhưng, mà họ bất cần người ta nhìn họ thế nào, ác cảm ra sao ... không phải ai cũng làm vậy được!
N: chứ chị có cảm thấy ác cảm với họ không?
N: mà cũng không nhất thiết phải làm như vậy.
H: hồi nhỏ thấy buồn cuời.
H: lớn lên thấy tội tội. nhưng cũng ngại.
H: vì chính ra, tôi rất sợ những người bất cần. dù là ai cũng vậy,
H: thế giới nào cũng vậy, giới tính nào cũng vậy.
H: cảm giác về họ rất bất an, không thể tin tưởng.
H: tôi không ác cảm đến mức phân biệt, vì tôi biết đó là một kiểu phản kháng.
H: nhưng mà, tôi vẫn ngại, vì dù sao, trong suy nghĩ của tôi, mọi thứ đều có một con đường để đi.
N: nhưng, những trách nhiệm về xã hội đó, chẳng phải do đám đông đặt ra sao?
H: áp lực xã hội là do đám đông đặt ra. nhưng, họ không cảm nhận được trách nhiệm đó đâu.
H: họ không nghĩ là do họ. họ không thấy họ thuộc về dư luận. họ không nhìn được họ là một phần của dư luận. chính họ góp phần, mà họ không biết.
H: nên, họ không ý thức được trách nhiệm đó đâu.
H: kiểu như ba mẹ ngày xưa hay nói: "mày không nghĩ đến mày đã đành, mày cũng nghĩ đến danh dự ông bà mồ mả tổ tiên chứ !"
H: "nghĩ đến ba mẹ mày chứ!" ( thời không được tự do đôi lứa đó, thời ba mẹ đặt mà con không ngồi là xấu hổ với cả làng đó )
H: thật ra, vì họ sợ cái quyền lực đó, sợ hàng xóm dị nghị, rồi hàng xóm sợ lại họ, sợ lẫn nhau.
H: vô hình cũng chỉ là cách suy nghĩ cũ mòn ...
N: nhưng bây giờ ít ai nghị về chuyện đó lắm. chị có nghĩ tình yêu đồng tính sẽ được chấp nhận theo thời gian?
H: à, em phải liên tưởng ...
H: tôi đang so sánh. đó chỉ là ví dụ.
H: hiểu không?
N: uhm ...
H: hiểu tôi nói gì không đó?
N: một số cái chưa nắm hết. nhưng, nó khiến em nghĩ, em thấy, những chuẩn mực xã hội đưa ra quá tương đối.
N: ví dụ như ngày xưa người ta cho 5 thê 7 thiếp, hay tảo hôn chẳng hạn là được. bây giờ thì không được.
N: tình yêu đồng giới hiện giờ không được chấp nhận ...
N: chỉ cảm thấy mọi khái niệm đều quá tương đối.
H: chỉ là ở xã hội này nó chưa được thừa nhận thôi, vì người ta né tránh.
H: tôi chỉ là, đi vài nước, thấy những điều quá đỗi bình thường, mà trở nên cực kỳ nghiêm trọng, và nâng lên hàng cấm kỵ ở nước mình, thì suy nghĩ thôi ...
H: tôi cũng chẳng nghĩ đến vấn đề to tát là đấu tranh, hay làm gì cho ai cả. chỉ là, đưa ra một nhận định.
H: ít ra, cho những người xung quanh mình có thể suy nghĩ ...vì bản thân tôi vẫn luôn nghĩ, có nhiều con đường để lựa chọn trong cuộc đời.
H: được này thì mất kia. không ai có thể được cùng một lúc.
H: chỉ là, cất một tiếng nói ...ai cũng vậy, cũng muốn chia sẻ suy nghĩ.
H: thì đây là một cách tôi chia sẻ suy nghĩ.
H: còn ngay cả vấn đề người ta nghi vấn, bạn là ai? bạn có thuộc về thế giới này? thì cũng không cần phải có trách nhiệm phải xác minh với họ ...
H: nếu trả lời với ai đó, thì người đó chỉ có thể là người yêu thương ...vậy thôi!
H: vì tôi nghĩ, đó thuộc về vấn đề riêng tư. không cần thiết phải chia sẻ về góc nhìn, và suy nghĩ.
H: chứ không thuộc về chuyện trong căn phòng kín.
H: thật ra, họ chỉ khác nhau ở mỗi đặc điểm đó, còn lại, cũng là tình yêu thương con người.
H: với em, họ bình thường.
H: với cô phóng viên kia, họ bình thuờng.
H: với tất cả mọi người, họ bình thường.
H: chẳng có bất kỳ một rung động ham muốn gì cả.
H: nhưng với riêng một người nào đó, họ ...
H: thì, đó lại không thuộc về mọi người nữa.

N:
H: tôi thấy, có rất nhiều chuẩn mực đạo đức buồn cười.
H: nhiều người cũng cười
H: nhưng, chẳng ai có suy nghĩ sẽ thay đổi nó, chính những người bảo vệ nó cũng vậy.
N: như ...?
H: như, chuyện tình dục.
H: ở nước mình, đưa lên hàng đạo đức cấm kỵ.
H: không đước nhắc tới. đáng xấu hổ.
H: trong khi, nó cũng chỉ là một bản năng, như ăn uống ngủ ị.
N: em thấy cấm kỵ kiểu gì mà dân số cứ tăng quá trời
H: cấm kỵ nhưng ai cũng thích ...
H: cũng thèm, cũng muốn.
H: thành ra, lẽ ra cứ tự nhiên đi, dễ kiểm soát hơn.
H: đằng này cứ phải lén lén lút lút, thành ra tự mình hạ thấp mình.
H: ăn ngon, ăn no có ai quy tội không? nhưng, làm tình, qua đêm, là suy đồi,là hủ bại, tự mình trói mình ...
H: mấy cái lẽ ra là tự nhiên của tạo hóa thì mang lên bàn thờ đặt lên hàng ĐẠO ĐỨC. rồi đi ăn vụng. kéo theo nhiều hệ lụy dở khóc dở cười.kiềm nén quá, nên đâm ra bí bí mật mật, vỡ lỡ thì đủ thứ dè bỉu, chê bai ...
H: sao con người tội quá vậy!
N: ...
H: đưa nó lên hàng đạo đức chi để phải gánh một gánh nặng quá vậy? bị chính nó đè cho. không phải là sính ngoại.
H: mà coi họ, những thứ đã được công nhận có một vị trí riêng. anh nào thích thì có khu của anh đó. chỉ còn luật lệ chung để kiểm soát thôi.
H: giờ thì thuộc về lý lẽ của tình yêu và gia đình, ai làm sao cho xứng với chọn lựa của họ. cái giá phải trả chăng chỉ thuộc về cuộc sống riêng của họ mà thôi.
H: nên tôi mới nói, suy nghĩ như thế tự mình trói mình.

...
(20.09.2007)

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét