[ ...vì tôi không nghĩ, mọi điều tôi nói ra, là để phục vụ cho dự án của bạn. có những điều chỉ là những lời tâm sự riêng tư. tất nhiên, những lời tâm sự đó không hé mở gì về cá nhân tôi, và việc sử dụng nó không gây rắc rối gì. có điều, bản thân tôi không tránh khỏi cảm giác ngỡ ngàng. tôi sẽ không còn biết, phải nói những gì. khi những điều tôi nói, rốt cuộc được nhìn nhận bởi ai. Hoàng(*) _người bạn, hay Hoàng _nhà nghệ thuật. và vì vậy, những lời lẽ đó sẽ nằm ở đâu...? ]
.
.
.
bạn dùng từ "phục vụ", nghe sao mà nặng nề quá! nghe, có vẻ như tôi đang dùng tình cảm mà tư lợi cho cá nhân. mong là, đó cũng chỉ là một nhầm lẫn trong cách sử dụng ngôn ngữ.
.
tôi nhớ có lần, đã xin phép bạn, được trích lại những đoạn viết mà tôi cảm thấy hay. cũng như, ban đầu, khi nói chuyện với bạn sau nhiều ngày gián đoạn, tôi hoàn toàn không cố ý sẽ sử dụng những đoạn đối thoại, nhưng, vì thấy đề cập đến vấn đề đồng tính nhân việc tôi giới thiệu blog ĐỐI DIỆN, bạn có những suy nghĩ chững chạc và sâu sắc, nên, tôi mới chợt nghĩ đến là thích hợp cho dự án nghệ thuật cộng đồng này. và bạn đã đồng ý.
.
tôi hiểu cảm giác của bạn, chỉ là, bạn đang không hiểu tôi, mà thôi. tôi cảm thấy buồn, khi sự tin tưởng của bạn dành cho tôi không nhiều như tôi đã dành cho bạn. tôi nghĩ rằng, mình đủ ý thức để hiểu đâu là những giới hạn trong việc giữ gìn sự riêng tư. có lẽ, vì bạn vẫn chưa thực sự hiểu dự án tôi làm là gì ? vấn đề tôi đưa ra không phải để mọi người hiểu đồng tính là gì ( chuyện đó nếu tìm hiểu, con người ta đủ khả năng để hiểu ), mà chỉ là đặt ra một vấn đề tình người và một bản năng tự nhiên của tạo hoá. Vậy nên, những sắp đặt trong lời nói cũng là một điều tối kỵ. Những lời nói được đưa ra ở đây phải là những lời lẽ tự nhiên, những suy nghĩ, những day dứt rất thật.
.
gọi là dự án, nghe có vẻ to tát. chỉ là một tác phẩm nghệ thuật cộng đồng, cần sự tương tác giữa nghệ sĩ và những người xung quanh. dĩ nhiên, không có ý kiến của mọi người, tác phẩm của tôi vẫn hoàn thành, chỉ khác nhau là, tôi độc thoại, rồi mọi người sẽ nói sau, chẳng hạn. về cơ bản, vẫn không có ảnh hưởng lớn, nhưng dĩ nhiên, về mặt đối thoại, sẽ thất bại, chẳng hạn.
.
tại sao nói là dự án là to tát? bởi lẽ, để thực hiện nó, số tiền nghệ sĩ được tài trợ chỉ trong khoảng cho tất cả các khâu thiệp mời, in ấn, tiền thực hiện tác phẩm ( mà phải tiết kiệm lắm )... có lẽ, để đi đến cùng trong khâu in thành tuyển tập, chúng tôi còn phải tự bỏ tiền ra để thực hiện, hoặc sẽ phải giảm thiểu khâu in thành sách, mà chỉ phát triển dưới dạng blog thôi, chẳng hạn. này là vấn đề cá nhân, tôi chỉ nói, để bạn hiểu phần nào sự vô vụ lợi trong chuyện thực hiện cái gọi là dự án ( vì phần đông những tên gọi dự án ở đây, đề dính dáng đến quyền lợi và tiền )
.
vậy nên, vì những gì tôi đưa ra đây đều là quan điểm riêng, và dựa trên chữ TÌNH, chứ không đặt một trách nhiệm nặng nề là dựa vào một phát biểu cá nhân nào cả. bạn đừng quan trọng hóa vấn đề như thế. chuyện không vui ngày hôm đó chỉ là tôi không đủ thời gian để giải thích cho bạn hiểu. tôi chỉ cảm thấy việc bạn tổn thương khi tôi đưa ra những trao đổi cá nhân cũng khiến tôi cảm thấy mình không được tin tưởng. trao đổi cá nhân vẫn sẽ mãi là trao đổi cá nhân khi danh tánh người trao đổi vẫn được giữ bí mật. và, những trao đổi đó được đưa đến người xem đã trở thành một phần của tác phẩm nghệ thuật, bởi chất “TÌNH”, bởi chất “THẬT” của nó chứ không phải là một câu chuyện được tôi hư cấu. ngay cả khi tác phẩm hoàn thành, thì những người có ý kiến như bạn, và ai đó quan tâm cũng có thể hiểu được rằng, tác phẩm được xây dựng trên một sự thật ( đã được giới hạn trong vấn đề giữ bí mật cá nhân ).
.
thôi, tôi sẽ không nói về vấn đề này nữa. với bạn, người có thể trao đổi nhiều, mà còn nhiều hoài nghi thế, thì làm sao người khác có thể dễ dàng bộc lộ. mà có phải bạn không còn vô hình đâu. với tôi, bạn vẫn là người vô hình, và an toàn trong thế giới riêng của bạn.
.
thôi hãy quên dự án này đi, nếu nó không khiến bạn cảm thấy tự nhiên thoải mái. tôi vẫn có tác phẩm cho riêng mình, dù không có ai hợp tác đi nữa. có thể, yêu cầu của giám tuyển rằng phải có sự tương tác sẽ yếu đi, hoặc phát sinh sau đó, hay như thế nào, thì tôi cũng không hổ thẹn vì những gì mình đã làm ra, là đủ.
...
Hoàng.
-----------------------------
(*) nghệ sĩ thị giác Kim Hoàng
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét