.
.
.
H: vấn đề ta sẽ nêu ra ở đây là, muốn nhấn mạnh đến khía cạnh bình thường, chẳng có gì khác biệt cả ở những con người này... cho dù họ là ai, thì đó cũng là thế giới riêng, cuộc sống riêng của chính họ.
N: em có viết blog, chị xem qua nhé...
H: ừ, tôi đọc rồi...,đang chờ có cảm xúc để viết trả lời vài câu hỏi của em.
H: nhưng mà, hình như em chưa cảm nhận được những áp lực day dứt đè nặng lên những con người đó. mà, em viết với suy nghĩ như đó là điều hiển nhiên.
H: trong khi, trong xã hội không là như vậy...
H: vấn đề ta sẽ đặt ra, một nửa là những con người xung quanh cần thoáng hơn về suy nghĩ, và một nửa là họ phải chấp nhận họ như chính bản thân họ thuộc về.
N: vấn đề của em là: em thấy thế giới đó xa lạ với mình, dù có quan tâm về nó, vẫn là quan tâm của kẻ ngoài cuộc.
H: có lẽ, chính những người đó họ cũng chỉ cần mọi người như vậy, là đủ... đâu cần em cảm thấy gần gũi.
N: thật ra ấn tượng ban đầu của em về thế giới thứ 3 là lúc em học cấp III
N: ...xem rất nhiều manga Nhật, về gay/les, toàn mấy nhân vật xinh đẹp, gần như em tưởng tượng một thế giới rất là romantic...
H: xã hội Việt Nam và xã hội Nhật Bản là 2 xã hội khác biệt hoàn toàn.
N: nhưng, ấn tượng vẫn là ấn tượng, còn việc sống trong xã hội nào, việc có giới tính thứ 3 (đối với em) là điều tự nhiên.
H: nhưng đâu phải ai cũng như em...
H: đó là vấn đề, và cần đưa ra để mọi người nghĩ về nó như một lẽ đương nhiên.
H: em không thấy, người ta nói đó là bệnh hoạn, là phản cảm, là đi ngược với tự nhiên, là điều xấu hổ cần phải che giấu đó sao?!
N: nhưng việc làm tác phẩm, em không muốn nó sẽ khoa trương, gào lên kiểu như đừng hắt hủi họ. em muốn đưa ra một hình ảnh (như những ảnh chị chụp vậy) là có những điều tự nhiên và bình thản như vậy đó.
H: ừ, nhẹ nhàng thôi... em hiểu vậy là được rồi.
N: ...để người xem có thể tự cảm nhận,
N: và việc họ có thay đổi cách nhìn hay không, thì ít ra cũng có một cảm xúc gì đó.
H: ừ, tôi sẽ xây dựng cách nói chuyện với em đa số là nói về suy nghĩ cá nhân: về những va chạm, những trải nghiệm, những nhận xét...
H: tôi không thích cách nói khoa trương, ồn ào.
N: em chỉ thấy đó là vấn đề mà nhiều nghệ sĩ mắc phải, không loại trừ chúng ta...
H: không là tôi. tôi nghĩ, tôi không thích nói nhiều lắm khi làm tác phẩm.
H: bản thân tôi nói cũng không hay, nên tôi ít khi sử dụng ngôn ngữ nói.
H: viết thì khác. với tôi, hội họa, điêu khắc, performance, installation... đều là 1 ngôn ngữ, như viết.
N: em cũng nghĩ vậy.
H: mỗi cái đều có một cách đi vào cảm nhận riêng.
H: khi tôi có thể làm được gì, thì tôi làm. thậm chí, khi không có điều kiện gì để làm, thì tôi nghĩ mình sẽ viết.
...
N: em rất muốn nói chuyện với một vài người trong diễn đàn đồng tính để tìm hiểu thêm, nhưng không biết bắt đầu như thế nào cho tế nhị.
H: em cũng không cần phải cố gắng bằng mọi cách.
H: tôi đã thử liên hệ, nhưng những người trong đó rất cảnh giác với những gì được đưa ra công luận.
H: nên, mình tự làm theo cách cảm nhận của mình, không sao cả...
H: em xem bài viết về triển lãm “Sự thật méo mó” của Trương Tiến Trà chứ?
H: ... cũng làm về đồng tính, có giới thiệu tranh ở Himiko.
H: nhưng bản thân những người đồng tính không thích lắm, nên tôi mong là mình làm tránh chiều hướng phản cảm.
N: em có đọc, nhưng chưa xem tranh nên không biết cảm giác ra sao...
H: bản thân người đồng tính đôi khi cũng rất cực đoan, nhạy cảm, thường nghi ngờ không cộng tác.
H: nên, tôi nghĩ, mình tự làm, không liên hệ với họ, cũng không sao cả.
H: vì, mình chỉ tập trung viết về một góc nhìn, và quan điểm của mình về 1 thế giới khác đang tồn tại song song, vậy thôi.
H: họ như một cộng đồng thiểu số, lẻ loi và đơn độc, bởi chính những con người đó cũng sống tách biệt nhau.
N: thật sự khi bắt đầu dự án em cảm thấy đôi chút khó khăn vì chị không ở Việt Nam, nhưng giờ bắt đầu cảm thấy có thể thích nghi để làm theo một kiểu khác…
...
(29.8.2007)
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét