[... búp bê con trai - chuyện gì trong đó?
(...ặc, nghe lần đầu tiên trên đường đi Phan Thiết. nghe xong, cảm thấy thiệt là nhảm nhí!)
búp bê con trai, hình tượng nào, thông điệp gì trong đó hở Phương Uyên và Thanh Thảo? khi mà nhìn lên sân khấu, không thấy bóng nam nhi mà chỉ là búp bê con trai?
rồi sẽ mất dần những phân định giới tính, rồi sẽ có nhiều người dằn vặt khi nhận ra, "ngày xưa tui cứ nghĩ... nên giờ", hay để rồi trong đêm, sẽ có những giọt nước mắt nối tiếc muốn quay trở lại để được từ chối khởi đầu của hiện tại.
điều gì trái khoáy lẽ tự nhiên của tạo hoá và duyên phận mỗi người thì nên đừng cổ suý.
tôi có cảm giác, dường như cả hai đang trêu đùa nhau.
nhưng chuyện đó thì nên diễn ra trong một căn phòng.
đừng đầu độc bọn trẻ con mới lớn. làm ơn đi!
kẻo mai mốt thống kê giới tính, người ta lại phân vân hỏi vì sao chỉ có mục nam/nữ mà thiếu một ô trống có tên: lững lờ giới tính! ]
(*nguồn Xuân Lê's blog )
.
.
.
.comments.
+Nguyễn Thu Phương (nhà văn):
em làm cho chị cũng tò mò muốn nghe quá à...
may cho em không học ngành sân khấu, vô trường "miễn cưỡng phải tiếp cận, tiếp xúc và tiếp thu" mấy năm em sẽ thấy... chai về cái vụ bất phân giới tính này ngay, em ơi...
+Xuân Lê :
hihi~ em cũng chai vì gặp hoài, biết hoài nên thấy bình thường và thân như bạn bè thân thiết. nhưng với những đứa còn trẻ, bản thân không bị "mất phân định" mà bị cuốn hút rồi... không biết mình luôn. lớn lên tí, nó dằn vặt khổ sở làm em cảm thấy xót xa quá!!
+Himiko.Nguyễn :
lời lẽ của họ nông cạn, bạn càng không nên dùng đó làm thước đo về chuyện phân định đúng sai. bạn có lẽ cũng đang cực đoan. trước khi đi đến nhận xét về giới tính, hãy lắng nghe khoa học. có chắc gì, bọn trẻ không bị đầu độc, khi mà, người lớn dạy nó rằng đồng tính là bệnh hoạn? vì, chính người lớn đó, cũng bị đầu độc mà không biết. bạn đang suy nghĩ theo thói quen, vì khi còn nhỏ, chúng ta cũng không hề được được biết một cách đầy đủ về chuyện giới tính...
+Xuân Lê :
chia sẻ suy nghĩ của bạn, tôi lắng nghe khoa học giải thích, tôi cũng tìm gặp nhà tâm lí, bác sĩ để nghe lời khẳng định và phản bác của họ về nó. nếu xem là bệnh hoạn, tôi đã không có những người bạn đồng tính. còn cực đoan ư, tôi nghĩ tôi cũng có đó :))Bởi tôi thấy nó quá phản cảm.
Tôi không thể hiểu tác giả nghĩ gì và có nghĩ đến hiệu ứng xã hội mình tạo ra sau cái gọi là sản phẩm văn hoá giải trí. Tâm lí đám đông, mà nhất là đám đông với sự chưa hoàn thiện về tâm sinh lí lí giới liệu rằng sẽ không bị cuốn vào những điều nhảm nhí?
+Himiko.Nguyễn :
tôi không nghĩ là bài hát ấy có khả năng gây hiệu ứng xã hội. rồi, nó sẽ bị quên lãng ngay thôi. bạn đã đánh giá quá cao họ nếu như bạn nghĩ họ có thể dẫn dắt đám đông. ở đây, tôi chỉ muốn nói về sự cực đoan trong suy nghĩ của bạn về sự phân biệt giới tính. nếu bác sĩ tâm lý mà phản bác thì không biết sao nữa... tôi không tin là ở Việt Nam thực sự có bác sĩ tâm lý, hay chuyên gia tâm lý, bởi lẽ, những gì họ định nói, mọi người đều có thể đoán trước. còn chuyện phản cảm, tôi nghĩ nó thuộc về hành động và hiện tượng, chứ không thuộc về giới tính. vì, ở bất kỳ ai thuộc giới tính nào cũng có thể gây ra những hành động phản cảm cả. tôi nghĩ, bạn nên dành từ phản cảm cho riêng bài hát đó thôi (và còn nhiều bài hát có ca từ tương tự), chứ nếu nói, đồng tính là phản cảm, tôi e rằng, không những bạn làm tổn thương một cộng đồng vốn đã rất ít ỏi và luôn cảm thấy thiệt thòi khi bị phân biệt và luôn cảm thấy cô đơn, mà còn khiến những người bạn đồng tính của bạn nên suy nghĩ lại xem, bạn chơi với họ vì cái gì, khi mà, dưới mắt bạn, giới tính mà họ thuộc về đồng nghĩa với sự phản cảm. những con người bạn thấy, chưa thể khiến bạn khẳng định về một thế giới mà bạn không hiểu rõ nó. thật cũng khó, từ bao nhiêu năm nay, những giới hạn về thông tin, về giáo dục, về sự bưng bít những hiện tượng bình thường và cần thiết như giới tính, tính dục đã khiến suy nghĩ của người ta bị đóng khuôn trong những giáo điều về đạo đức. nhưng mong rằng, bạn nên phân biệt rõ hơn giữa hiện tượng và bản chất để có thể nhận định một cách khách quan và hiểu biết hơn. cảm ơn bạn đã trao đổi.
+Xuân Lê :
bạn hiểu sai (hay cố hiểu sai) nội dung vấn đề tôi đề cập?!
...
+Himiko.Nguyễn :
"Rồi sẽ mất dần những phân định giới tính, rồi sẽ có nhiều người dằn vặt khi nhận ra, "ngày xưa tui cứ nghĩ... nên giờ" hay để rồi trong đêm sẽ có những giọt nước mắt nối tiếc muốn quay trở lại để được từ chối khởi đầu của hiện tại. Điều gì trái khoáy lẽ tự nhiên của tạo hoá và duyên phận mỗi người thì nên đừng cổ suý..."
tôi nghĩ, có lẽ mình không gặp nhau trong câu chữ. có lẽ, bạn đang không hiểu tôi. Bài hát không đáng nghe, tôi đã bỏ sang một bên rồi. Tôi chỉ lạm bàn về suy nghĩ của bạn, mà thôi. khi tôi nói, có lẽ bạn đang cực đoan, là về nhận định của bạn, chứ không còn nhắc về bài hát nữa. anyways, có lẽ tôi đã nói quá nhiều, dài hơn cả entry của bạn nữa kìa. nói thật là, đây là lần đâu tiên tôi tranh luận trên blog. chúc bạn vui!
...
(*)một cảnh trong Brokeback Mountain (2006), của đạo diễn Lý An, về đề tài đồng tính nam tại Mỹ.
Welcome các câu hỏi thậm chí mang tính chất riêng tư, nhưng lại e ngại có 1 người khác còn quá trẻ -> Vậy thì chị Hoàng nghĩ tui có dám hỏi ko?
Trả lờiXóa1) Sao chị chọn dự án Đồng tính? – trả lời 1 cách riêng tư nhé. Ko như cách trả lời thi ứng xử héng bà.
2) Sao chị e ngại 1 người khác còn quá trẻ sợ?
3) Em đọc mấy lá thư của chị thấy tình cảm quá. ắt hẳn người đó cũng nhận ra? Chị nghĩ sao?
Hỏi vậy có bị de-le-te ko nhỉ
Ok, sẽ trả lời các câu hỏi của bạn Ken theo định hướng ý tưởng của tác phẩm ( vì những câu hỏi tham gia vào tác phẩm nên ko thể phá luật. Góp ý là bạn nên hỏi những câu cả hai nghệ sĩ có thể cùng trả lời, nếu xoáy vào riêng cá nhân tôi thì nên làm một bài phỏng vấn hoành tráng đi! hahah ). Nhưng bạn H sắp đi xa 3 ngày đến nơi ko có máy tính và nét, nên đợi khi quay về nhé.
Trả lờiXóaTrả lời câu 1 :, sẽ viết 1 entry.
Trả lờiXóaTrả lời câu 2 : Vì có người từng nói với tôi rằng, tuổi trẻ cần được trân trọng.
Trả lời câu 3 : thư như thế này chỉ là nhẹ nhàng thôi (vì tuổi trẻ cần được trân trọng ) chứ chẳng có gì thuộc về tình cảm cả. Vì khi ở trong tình cảm, tui làm thơ không hà, hổng có viết thư được. Nên ở đây chẳng có gì để nhận ra cả.
hahha
sẽ có một entry trao đổi giữa 2 nghệ sĩ tranh lậun một cách nghiêm túc về những câu hỏi không thực sự nghiêm túc lắm, chỉ là thăm dò và soi thôi. Nhưng thôi, khuyến khích bạn Ken.
Nghệ thuật đi liền với cuộc sống, nghệ thuật phản ánh cuộc sống, nhưng nghệ thuật cũng có thể làm cuộc sống nhìn ở một số khía cạnh, đâm vào tâm thức con người và làm người ta thấy mình cô độc, đối diện với chính mình.
Trả lờiXóaNiềm yêu thương thì trải khắp, nhưng ...